Chương 5

Tuần học quân sự khởi đầu với khí thế hừng hực của các sinh viên mới. Những sinh viên mới vào trường ai nấy đều hừng hực sức sống, ngay cả những câu khẩu hiệu cũng cũng hô rất “máu lửa”, đến nỗi mà đến cả những chàng trai trong đội bóng rổ đang ở trong sân cách đó rõ xa cũng có thể nghe rõ tiếng hô khẩu hiệu: Một, hai, ba…. Nhân lúc nghỉ giữa hiệp, Giang Ba rủ rê:

-Đi, đi ngắm gái xinh đi!

Một toán người hào hứng đi vào sân vận động, ưỡn ngực ngẩng cao đầu đưa mắt quan sát đám người náo nhiệt bên dưới sân vận động. Dương Phàm quét mắt khắp một lượt sân vận động. Đứng nhìn từ xa chỉ thấy một mảng đen sì, những gương mặt mơ hồ không thể nhìn rõ. Thế này thì làm sao phân biệt được ai đẹp ai xấu:

-Thế này thì có gì hay ho chứ?- Dương Phàm ngán ngẩm quay người định bỏ đi.

-Xem cho kĩ đi đã nào!-Giang Ba kéo áo Dương Phàm lại: -Cậu phải biết là bình thường con gái đứa nào chả thích chải chuốt cho xinh đẹp. Một người chỉ bình thường mà hóa trang lên cũng trở thành xinh đẹp. Vì thế muốn biết ai đẹp tự nhiên thì chỉ có lúc này mới nhận ra được.

Giang Ba vừa nói dứt lời thì một tốp sinh viên đang tập đi đều diễu qua dưới khán đài. Người dẫn đầu không ai khác chính là Tần Khả Nhi. Cô có vẻ đen đi một chút nhưng dưới ánh nắt gay gắt, thần thái của cô vẫn yên tĩnh như mặt nước. Giang Ba chú ý đến Khả Nhi:

-Oa, cô bé này không tồi!- rồi cười ha ha:-Thân hình rất chuẩn! Bộ quần áo quân sự này càng khiến cho cô bé trở nên hấp dẫn hơn!

Dương Phàm tỉ mỉ quan sát rồi bật cười. Đúng là bộ quân phục này rất vừa vặn với Khả Nhi, trên eo cô còn thắt một chiếc thắt lưng nhỏ. Mặc dù không được đến mức như Giang Ba nói nhưng quả thực thân hình Khả Nhi rất là thon thả!

Khả Nhi hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khán đài nơi mấy cậu con trai đang đứng. Hình như Khả Nhi nhìn thấy Dương Phàm, thế nên khóe môi khẽ nhếch lên mỉm cười chào hỏi. Dương Phàm còn chưa kịp nhìn rõ thì đội ngũ của Khả Nhi đã đi xa rồi. Nhìn về phía đội ngũ đang đi xa dần, trong lòng Dương Phàm bất giác dậy lên một cảm giác nao nao.

Trong trận thi đấu tiếp theo, dường như cả Chu Chính Hạo và Dương Phàm đều không tập trung. Giang Ba ngạc nhiên hỏi:

-Có chuyện gì vậy? Chẳng nhẽ các cậu bị người đẹp bắt mất hồn rồi à?

Chu Chính Hạo thở dài:

-Tôi lại nhìn thấy người trong mộng rồi. Sau khi bị cô ấy từ chối, vết thương trong lòng tôi còn chưa lành hẳn, giờ vết thương lại đang chảy máu đây này! Dương Phàm, người anh em, mau đến an ủi tôi đi!

Dương Phàm nói chẳng chút thiện chí:

-Tôi để ý người trong mộng của cậu rồi, đang cân nhắc xem có nên xen ngang cướp lấy cô ấy không.

-Ê người anh em, hóa ra cậu định bán đứng tôi à?-Chu Chính Hạo đau khổ than thở.

Giang Ba lắc đầu kết luận một câu xanh rờn:

-Tài nguyên thiếu thốn là chuyện đáng sợ như vậy đấy!

Kể từ đó, mỗi lần có tiếng hô khẩu hiệu từ sân vận động vang vọng đến, Dương Phàm lại bất giác nhìn về hướng đó. Trong đám người đông đúc đi qua đi lại trên sân, anh không thể nào tìm thấy bóng dáng thân thương của Khả Nhi.

Từ khi vào học cho đến giờ, Khả Nhi cứ băn khoăn chuyện phải sửa lại họ tên của mình từ họ “Trịnh” thành họ “Tần” trước khi ban quản lí sinh viên với làm xong thẻ sinh viên. Mỗi khi giới thiệu bản thân, Khả Nhi thường tự giới thiệu tên mình là Tần Khải Nhi, vì vậy ai nấy đều gọi cô như vậy.