Chương 5

Giản Dao ngồi ở sofa, ngả đầu vào ghế, định chợp mắt một lúc. Nhưng mới nằm vài phút, Giản Dao cảm thấy chân tay lạnh toát, người cũng rét run. Thế là cô đứng dậy, đi tìm Bạc Cận Ngôn.

Ngoài trời mưa xối cả, sấm chớp đì đùng. Hành lang dài và hẹp tối om càng trở nên âm u, lạnh lẽo. Đi đến tận cùng hành lang, Giản Dao lại một lần nữa chứng kiến cảnh tượng bất ngờ. Nơi đó có ánh sáng. Ánh sáng màu trắng mông lung hắt qua khe cửa, giống như đằng sau cánh cửa là một thế giới khác. Bên trong quả nhiên có thiết bị chiếu sáng khẩn cấp. Giản Dao trầm mặc trong giây lát, tiến đến, gõ cửa.

Cô gõ một lúc, cánh cửa trước mặt đột nhiên mở toang. Đập vào mắt Giản Dao đầu tiên là bóng đèn tuýp sáng trắng trên trần nhà. Ánh sáng chói lòa khiến cô hoa mắt, sau đó nhìn thứ gì cô cũng thấy xuất hiện đom đóm mang hình bóng đèn.

Tiếp theo, Giản Dao nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, che khuất tầm nhìn. Cô chớp mắt, muốn nhìn rõ người đàn ông. Nhưng anh đã lên tiếng, nói rất nhanh: “Có chuyện gì?”

Giản Dao nhắm mắt rồi lại mở mắt, miễn cưỡng thấy hình bóng người đàn ông đứng ngược sáng, gương mặt mơ hồ. Anh đeo khẩu trang màu trắng rất lớn, chỉ để lộ hai mắt.

“Tôi rất lạnh, cần thêm quần áo.” Giản Dao nói nhỏ.

Người đàn ông im lặng vài giây rồi trả lời: “Tôi không thích người khác mặc đồ của tôi.”

Giản Dao hết nói nổi.

Sau đó, người đàn ông đột nhiên lùi lại môt bước, điềm nhiên đóng cửa phòng ngay trước mặt cô. Thế giới của Giản Dao lại rơi vào bóng tối.

Giây phút cánh cửa khép lại, cô nhìn thấy bàn tay của người đàn ông đặt ở mép cửa. Anh đeo găng tay cao su y tế, có mấy cái giá sắt rất cao sau lưng anh. Trên giá xếp từng cái hộp tròn. Không biết trong hộp đựng thứ gì, đều là những thứ hỗn độn cuộn vào nhau.

Giản Dao quay về phòng khách, một mình ngồi trong bóng tối mấy phút. Sau đó, cô đứng dậy, đi vào phòng bếp. Giản Dao bật bếp ga, cô đứng bên ngọn lửa, sưởi ấm hai tay. Vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy chai rượu ngon mà cô tặng Bạc Cận Ngôn trên tủ bếp. Giản Dao không do dự, lấy chai rượu xuống, tần ngần vài giây rồi ngửa đầu uống mấy hớp. Bố đẻ và bố dượng cô đều thích uống rượu nên cô cũng bị ảnh hưởng. Chút rượu này chẳng là gì đối với cô.

Lồng ngực nóng rực, cảm giác khá hơn nhiều, chỉ là bụng hơi đói, Giản Dao bắt đầu tìm đồ ăn trong bếp. Nhưng tất cả các tủ bếp đều trống không, đến tủ lạnh cũng chẳng có thứ gì, ngay cả hoa quả. Giản Dao lại mở ngăn đá. Lần này cô có thu hoạch, trong đó chứa rất nhiều cá, từng tầng từng tầng xếp ngay ngắn, thẳng hàng. Đều là cá do cô câu được.

Tuy bị mất điện nhưng vì bây giờ là mùa đông, ngăn đá vẫn giữ nhiệt độ rất thấp. Giản Dao lấy con cá to nhất, ném xuống cái thớt trên bệ bếp. Mặc dù chỉ có ánh sáng phát ra từ máy điện thoại và ngọn lửa trên bếp ga, Giản Dao gần như phải lần mò trong bóng tối nhưng cô vẫn có thể nấu món ăn đơn giản. Món thịt cá thái lát chần nhanh chóng được làm xong. Giản Dao để đĩa cá trên bàn, bắt đầu dọn dẹp kệ bếp theo thói quen. Ai ngờ dọn dẹp xong, vừa quay người, cô liền phát hiện bàn ăn trống không.

Giản Dao ngẩn người. Cô ngoảnh đầu, liền bắt gặp hình bóng cao lớn màu trắng đang đứng ở một đầu bàn, tay cầm đĩa thức ăn của cô.

Một tiếng “cạch” nhẹ vang lên, anh đặt đĩa cá xuống bàn.