Chương 5

“Ron sắp lấy vợ!” Julie gào lên với tôi khi tôi bước qua cửa. “Ron sắp lấy vợ!”

“Bây giờ hả?” tôi hỏi.

“Lễ Lao động! Anh ấy cưới Harriet, anh ấy sắp cưới Harriet.” Nó bắt đầu ê a câu đó như một bài ca lúc nhảy dây, với giọng mũi và nhiều tiết điệu. “Mình sẽ là em chồng!”

“Chào,” Brenda nói, “Mình sẽ là em chồng.”

“Anh cũng nghe thế. Chừng nào vậy?”

“Anh ấy mới nói chiều nay. Họ nói chuyện đường dài với nhau cả bốn mươi phút tối qua. Tuần tới chị ấy sẽ bay qua đây, và sẽ có một đám cưới to đùng. Bố mẹ em đang chạy cuống cuồng. Họ phải thu xếp mọi chuyện trong vòng một hai ngày. Mà bố em muốn cho Ron đi làm với ông – nhưng anh ấy phải bắt đầu với hai trăm một tuần rồi leo lên từ từ. Mà chuyện đó tháng Mười mới bắt đầu.”

“Anh nghĩ anh ta sẽ làm giáo viên thể dục.”

“Trước đây thì vậy. Nhưng bây giờ anh ấy có nhiều trách nhiệm…”

Và trong bữa tối Ron cứ lan man với chủ đề trách nhiệm và tương lai.

“Tụi con sẽ có con trai,” cậu ta nói, khiến bà mẹ hài lòng, “rồi khi nó chừng sáu tháng, con sẽ cho nó ngồi trước một trái bóng rổ, một trái banh bầu dục với một trái bóng chày, nó chụp cái nào thì tụi con sẽ tập trung vào môn đó.”

“Nếu như nó không chọn cái nào cả,” Brenda nói.

“Đừng nói ngốc, qúi nương,” bà Patimkin nói.

“Con sẽ là bà cô,” Julie ê a, rồi nó lè lưỡi ra với Brenda.

“Chừng nào Harriet tới?” ông Patimkin nhồm nhoàm với một miệng đầy khoai tây.

“Một tuần nữa tính từ hôm qua.”

“Chị ấy ngủ ở phòng con được không?” Julie kêu. “Được không?”

“Không, ở phòng cho khách chứ…” bà Patimkin cất tiếng, nhưng rồi chợt nhớ ra tôi – với một cái liếc nhìn gây khó chịu từ đôi mắt tím ấy, và nói tiếp, “Dĩ nhiên.”

Được, tôi quả là ăn như chim. Sau bữa tối, túi của tôi được mang lên – do chính tôi – phòng dành cho khách đối diện với phòng Ron và cách phòng Brenda cả một hành lang. Brenda đi theo để chỉ đường cho tôi.

“Cho anh coi giường ngủ của em, Bren.”

“Để sau đi,” nàng nói.

“Vậy được không? Ngay trên đây à?”

“Chắc được,” nàng nói. “Ron ngủ say như khúc gỗ.”

“Anh ở lại suốt đêm được không?”

“Em đâu biết.”

“Anh sẽ dậy sớm trở lại phòng anh. Mình sẽ để đồng hồ báo thức.”

“Vậy là làm cả nhà thức dậy. Không được đâu.”

“Anh sẽ nhớ thức dậy. Anh làm được mà.”

“Em không nên ở trên đây quá lâu với anh,” nàng nói. “Mẹ dễ nổi cơn lắm. Em chắc mẹ bồn chồn chuyện anh ở đây.”

“Anh cũng vậy. Anh chưa biết gì nhiều về nhà em. Em nghĩ anh nên ở đây cả tuần à?”

“Cả tuần? Khi Harriet tới đây thì mọi thứ sẽ lung tung beng lên và anh có thể ở luôn hai tháng.”

“Vậy sao?”

“Ừ.”

“Em muốn anh ở lại không?”

“Muốn,” nàng nói, và xuống nhà để mẹ nàng an tâm.

Tôi lấy đồ ra và bỏ quần áo vào một ngăn tủ trống rỗng ngoại trừ một gói những tấm vải lót nách và một cuốn kỷ yếu trung học. Đang lúc tôi soạn đồ ra, Ron lộp cộp lên cầu thang.

“Chào,” anh ta gọi vọng vào phòng tôi.

“Xin chúc mừng,” tôi đáp lại. Lẽ ra tôi phải hiểu bất cứ câu lễ nghi nào cũng dẫn tới màn bắt tay với Ron; anh ta ngưng ngay bất cứ gì đang định làm trong phòng mình để bước vào phòng tôi.

“Cám ơn.” Anh ta bơm tôi. “Cám ơn.”

Rồi anh ta ngồi xuống giường và quan sát trong khi tôi kết thúc tiết mục soạn đồ. Tôi có một cái sơ mi mang nhãn Brooks Brothers và tôi lần khân để nó trên giường lâu một tí; mấy cái áo Arrows thì tôi xếp đống trong ngăn kéo. Ron ngồi đó chà sát cánh tay và nhe răng cười. Một lát sau sự im lặng làm tôi bối rối thiệt tình.