Chương 5

Dù gì đi chăng nữa. Việc đó cũng chả sao cả, bởi vì tôi sắp được thăng chức mà. Rồi Nev sẽ phải ngừng việc làm tổn thương tôi về sự nghiệp của tôi, và tôi sẽ có khả năng trả nợ cho Ba. Mọi người sẽ thực sự bị ấn tượng – và điều đó sẽ thật kỳ diệu!

Sáng thứ hai tôi tỉnh dậy với cảm giác hoàn toàn hăng hái và tích cực, và tôi đã mặc bộ trang phục đi làm thường ngày của mình gồm quần jeans và một cái áo thun ôm (top) xinh đẹp, nó hiệu French Connection.

Được rồi, không chính xác là French Connection. Thành thật thì, tôi đã mua nó ở Oxfam. Nhưng cái nhãn mác thì ghi French Connection. Và trong khi tôi vẫn còn đang trả nợ Ba thì tôi không có nhiều sự lựa chọn về nơi đi mua sắm. Ý tôi là, một cái áo thun ôm mới hiệu French Connection giá khoảng 50 bảng, trong khi mà cái này giá 7,5 bảng. Và nó thực tế còn mới!

Khi tôi lên khỏi cầu thang hầm metro, mặt trời chiếu sáng chói lọi và tôi tràn đầy niềm lạc quan. Hãy tưởng tượng nếu tôi được thăng chức. Tưởng tượng kể lại với mọi người. Má sẽ nói, “Tuần này con thế nào?” và tôi sẽ đáp, “Được thôi, hiện thời…”

Không, cái tôi sẽ làm là chờ đến khi tôi về nhà, và rồi thờ ơ đưa lên cái các kinh doanh mới của tôi.

Hoặc có lẽ tôi sẽ chỉ lái chiếc xe của công ty tới gần nhà, tôi nghĩ phấn khích! Ý tôi là, tôi không chắc chắn bất cứ người điều hành marketing nào khác có xe – nhưng bạn không bao giờ có thể biết trước được phải không? Họ có thể sẽ đưa vào áp dụng một điều mới mẻ. Hoặc họ có thể sẽ nói, “Emma, chúng tôi đặc biệt đã chọn cô …”

“Emma!”

Tôi nhìn quanh để tìm Katie, cô bạn của tôi ở Bộ phận nhân sự, đang leo lên những bậc thang đằng sau tôi và thở hổn hển. Mái tóc xoăn đỏ của cô ấy đã xù hết cả lên, và cô ấy đang cầm trong tay một chiếc giày của mình.

“Chuyện giời gì đã xảy ra thế?” Tôi nói khi cô ấy leo lên hết. “Cái giầy ngu ngốc của tớ,” Katie nói một cách chán chường. “Tớ mới sửa nó hôm nọ, và giờ gót giày vừa bong ra.” Cô ấy đập nó vào tôi. “Tớ đã trả 6 bảng cho cái gót này! Trời, ngày hôm nay quả là một thảm hoạ. Người giao sữa quên hẳn mang sữa cho tớ, và tớ đã có một kỳ nghỉ cuối tuần kinh khủng…”

“Tớ nghĩ là cậu ở với Charlie bữa đó,” Tôi nói ngạc nhiên. “Chuyện gì đã xảy ra thế?”

Charlie là gã đàn ông mới nhất của Katie. Họ đã gặp nhau được vài tuần và cô ấy đã được cho phép đến thăm căn nhà tranh thôn dã của anh ta, nơi anh ta đang sửa lại vào dịp cuối tuần.

“Nó thật khủng khiếp! Ngay sau khi chúng tớ đến nơi, anh ấy đã bảo là anh ấy sẽ đi chơi golf.” “Ôi phải rồi.” Tôi cố tìm một khía cạnh tích cực. “Tốt thôi, ít nhất anh ta cũng thoải mái với cậu. Anh ta có thể cư xử bình thường.”

“Có thể.” Cô ấy nhìn tôi hồ nghi. “Thế rồi anh ta hỏi, tớ cảm thấy thế nào nếu giúp anh ta một chút lúc anh ta đi khỏi? Vậy là tớ bảo đương nhiên – và rồi anh ta đưa tớ cái chổi quét, và 3 hộp sơn và nói rằng tớ có thể sẽ làm xong phòng khách nếu tớ làm nhanh.”

“Cái gì?”

“Và thế là anh ta quay lại lúc 6 giờ – và bảo rằng tớ sơn cẩu thả ! » Giọng cô ấy thốt lên buồn rầu. “Đó không phải cẩu thả ! Tớ chỉ làm bẩn có một tí, và đó là bởi vì cái thang không đủ cao. »