Chương 5

” Leo,” Amelia nói khi Leo vào phòng ăn sáng vào ngày hôm sau. ” Anh phải kết hôn Leo à.” Leo ném về phía cô cái nhìn cảnh báo. Em anh luôn biết cách đặt vấn đề với anh. Anh thích đơn giản hóa mọi việc hơn, trong khi Amelia lại thích dồn hết sức lực vào đó. Hơn nữa, đêm qua anh đã khó ngủ, anh đã bị quấy rối bởi những giấc mơ có Catherine Marks trong đó. Và những giấc mơ đó thì…

” Em biết là anh sẽ không bao giờ kết hôn mà.” Anh nói

Giọng nói của Marks đã xuất hiện từ phía góc nhà. Cô đang ngồi trên một cái ghế nhỏ, một tia nắng chiếu qua tóc cô và những hạt bụi lấp lánh đang ẩn hiện trên đó. ” Đó là bởi vì không có một quý cô sáng suốt nào muốn lấy ngài cả.”

Leo nói mà không hề do dự. ” Một quý cô sáng suốt…” ” Anh không tin là anh từng gặp được quý cô nào như vậy.”

” Làm sao ngài có thể biết được là ngài đã gặp hay chưa?” cô hỏi. ” Có thể ngài không ưa tính cách của cô ấy. Ngài quá bận kiểm tra…của cô ấy.”

” Cái gì của cô ấy cơ?”

” Số đo váy áo của cô ấy,” cuối cùng thì cô cũng nói ra, và anh thì cười trước sự thẹn thùng của cô

” Em có vẻ như em không thể gọi tên các bộ phận trên cơ thể người phải không Marks? Ngực, hông, chân- tại sao lại không đứng đắn khi nói về các bộ phận trên cơ thể người một cách thẳng thắn nhỉ?”

Mắt cô nheo lại. ” Đó là bởi vì nó sẽ dẫn tới những suy nghĩ không đứng đắn.”

Leo nhìn cô và cười. ” Những suy nghĩ của anh chúng đã vốn như thế rồi.”

” Vậy sao, của tôi thì không như vậy,” cô nói. ” Và tôi cũng muốn chúng sẽ mãi như vậy.”

Lông mày anh ngước lên. ” Em không có những suy nghĩ không đứng đắn sao?”

” Gần như là chưa bao giờ.”

” Nhưng khi em có những suy nghĩ như vậy thì chúng là gì?”

Cô phẫn nộ nhìn anh. ” Anh đã bao giờ xuất hiện trong những suy nghĩ ấy của em chưa nhỉ?” Leo tiếp tục gặng hỏi, khiến cho cô nổi giận bừng bừng.

” Tôi đã nói với ngài là tôi chưa bao giờ như vậy,” cô phản kháng

” Không, em đã nói là ” gần như là chưa bao giờ.” Điều này có nghĩa là đã một hoặc hai lần em đã như vậy.”

Amelia chen ngang. ” Leo, anh không được chòng ghẹo cô ấy nữa.”

Leo dường như không nghe thấy Amelia nói gì, mọi sự chú ý của anh đổ dồn về phía Catherine. ” Dù em có thực sự như thế đi chăng nữa thì anh cũng không nghĩ xấu về em đâu,” anh nói. ” Trên thực tế, anh thích em như thế hơn.”

” Không nghi ngờ gì là anh sẽ như vậy,” Catherine đáp trả anh. ” Có vẻ như anh thích những người phụ nữ không còn trong trắng nữa.”

” Sự trong trắng của người phụ nữ cũng giông như trái ớt trong bát súp. Chỉ một ít thôi cũng đủ làm nên một vị rất tuyệt. Nhưng nếu dùng quá mức thì sẽ không ai còn mong muốn bản thân em nữa cả.”

Mím chặt môi, Catherine quay mặt bỏ đi, và kết thúc cuộc tranh cãi vô nghĩa ở đó

Không khí bỗng trở nên trầm lắng và Leo đã nhận thức được rằng cả gia đình đang chằm chằm nhìn anh.

” Tôi đã làm gì sao?” anh hỏi. ” Có chuyện gì xảy ra vậy? Và mọi người đang đọc cái quái gì vậy?”

Amelia, Cam, và Merripen đang trải rất nhiều giấy tờ trên bàn, trong khi Win và Beatrix thì đang tra từ trong một bộ sách rất lớn.