Chương 5

Geli Bauer chăm chú nghe Corelli báo cáo từ nhà Fielding.

“Chúng vào trong rồi. Tennant vào trước. Bác sĩ tâm thần còn đang lưỡng lự. Bây giờ cô ta cũng vào rồi. Khoan… Tôi nghĩ bác sĩ mang theo gì đó.”

“Bác sĩ nào? ”

“À, Tennant. Hắn có một khẩu súng trong túi. Phía trước, bên phải.”

“Anh nhìn thấy báng súng không?”

“Không, nhưng trông nó giống súng lục.”

Tennant nghĩ hắn định làm cái khỉ gì vậy? Tiếng điện thoại kết nối lách cách.

“Cô muốn tôi làm gì bây giờ?” Corelli hỏi.

“Ngồi yên đó và đảm bảo các mic phải hoạt động.”

“Bà góa vừa ra mở cửa. Bà ta kéo họ vào nhà.”

“Báo cáo thường xuyên cho tôi.”

Geli cắt liên lạc với Corelli. Nếu Tennant mang theo súng, tức là hắn lo sợ cho tính mạng của mình. Chắc hẳn hắn tin rằng Fielding bị giết? Nhưng tại sao? Thứ thuốc độc giết chết Fielding đã gây chảy máu não nghiêm trọng – một cơn tai biến thật sự. Nếu không mổ xác, không thể chứng minh được vụ giết người. Và sẽ không có mổ xác. Tennant chắc hẳn biết nhiều hơn Godin tưởng. Nếu bức thư chuyển qua FedEx mà hắn nhận được là do Fielding gửi, có thể nó chứa một vài chứng cớ nào đó.

Ả chạm vào micro trên tai nghe và nói, “Skow. Nhà.” Máy tính quay số nhà riêng của Skow ở Raleigh.

“Giờ thì lại chuyện gì đây?” Skow nghe máy sau hai hồi chuông.

“Tennant và Weiss hầu như không chuyện trò gì trên đường đến nhà Fielding.”

“Vậy thì sao?”

“Điều này không tự nhiên. Bọn chúng tránh nói chuyện.”

“Tennant biết hắn bị theo dõi. Cô luôn muốn chúng biết điều đó mà.”

“Đúng, nhưng chưa bao giờ Tennant lẩn tránh như thế này. Hắn đang mưu mô gì đó.”

“Tennant hơi lập dị. Chuyện đó tự nhiên thôi.”

“Hắn có mang theo súng.”

Một thoáng im lặng. “Thôi được. Hắn là một tên quá lập dị. Chúng ta biết hắn có một khẩu trong nhà.”

“Việc đó với việc mang cái của khỉ ấy đi khác nhau đấy.”

Skow tặc lưỡi. “Đó là kiểu phản ứng cô truyền cho người khác. Nói nghiêm túc, cô cần bình tĩnh lại. Phải xem xét tình hình chứ. Tôi biết Tennant nghi ngờ. Hôm nay bạn thân của hắn chết. Hắn bị hoang tưởng tự nhiên thôi. Điều chúng ta không mong muốn là để hắn nghi ngờ hơn nữa.”

Ả muốn nói chuyện với Godin. Ả đã thử bấm số di động riêng của lão, nhưng lão không trả lời mà cũng chẳng gọi lại. Đây là lần đầu tiên có chuyện như vậy. “Coi này, tôi nghĩ…”

“Tôi biết cô nghĩ gì,” Skow nói. “Tôi chưa cho phép thì đừng có manh động.”

“Đồ khốn,” Geli nói, nhưng Skow đã buông máy.

Ả bấm số liên lạc với trụ sở NSA ở Fort Meade. Sĩ quan liên lạc của ả ở đấy tên là Conklin.

“Chào cô Bauer,” anh ta nói. “Cô lại hỏi về FedEx nữa sao?”

“Anh nghĩ thế nào?”

“Tôi đã có cái mà cô muốn. Gói đó được bỏ vào thùng thư ở bưu điện Durham, Bắc Carolina. Tên người gửi đăng ký trong danh sách là Lewis Carroll.”

Vậy Fielding đã gửi gói này cho Tennant. Ả biết ông ta không tự mình gửi thư, nhưng rất có thể vợ ông ta đã làm. Geli tắt máy và ngả người ra ghế, tái hiện tình huống.

Cách đây bảy giờ ả đã giết người theo lệnh của Godin, mà không biết chính xác tại sao. Ả cóc cần quan tâm đến điều này. Fielding gây nguy hiểm cho dự án, và theo điều kiện hợp đồng của ả, thế là đủ để ả ra tay. Nếu ả cần mấy lời biện minh đạo đức, thì đây, dự án Trinity cực kỳ quan trọng đối với an ninh quốc gia của Hoa Kỳ. Xử lý Fielding thì cũng giống như giết một điệp viên bị bắt quả tang phản bội. Tuy thế, ả vẫn tò mò về động cơ. Godin nói với ả rằng Fielding đang ngầm phá hoại dự án và ăn cắp dữ liệu Trinity. Không ai có thể mó tay mó chân đưa dữ liệu ra vào tòa nhà này. Còn về vụ trộm cắp điện tử, bọn kỹ thuật viên NSA của Skow đảm bảo rằng không một hạt electron nào ra khỏi tòa nhà mà không qua kiểm soát của gã.