Chương 5

Tôi cựa mình, quờ quạng tìm Christian nhưng không có anh bên cạnh. Ôi chết! Ngay lập tức tôi choàng tỉnh, hớt hải nhìn khắp phòng. Christian đang ngồi trên chiếc ghế bành nhỏ bọc đệm kê cạnh giường, lặng lẽ quan sát tôi. Anh gập người đặt cái gì đó xuống sàn, rồi tiến lại gần, nằm nhoài bên cạnh tôi trên giường.

“Này, đừng sợ. Mọi việc ổn mà,” giọng anh nhẹ nhàng, dễ chịu – như thể đang vỗ về một con thú hoang đang hoảng sợ. Anh dịu dàng vuốt ngược tóc trên trán tôi ra sau, tôi tức thì bình tĩnh lại. Tôi thấy anh càng cố che giấu lại càng để lộ nỗi lo lắng trong lòng.

“Mấy ngày hôm nay em hay giật mình thảng thốt lắm đấy,” anh thì thầm, mắt mở lớn nhìn nghiêm nghị.

“Em ổn mà, Christian.” Tôi nở nụ cười tươi tắn nhất, bởi lẽ tôi không muốn để anh biết mình đang lo nghĩ quá thể về vụ cố ý gây cháy. Hồi ức đau thương từ dạo xảy ra sự cố Charlie Tango bị hủy hoại, rồi Christian bị mất tích lại trỗi dậy – đó là cái cảm giác trống rỗng thăm thẳm, cùng nỗi đau đớn không gì diễn tả nổi; kí ức ấy tra tấn và giày vò con tim tôi. Vẫn giữ nụ cười trên mặt, tôi cố xua tan nó đi.

“Anh đang nhìn em ngủ à?”

“Ừ,” anh nói, mắt dán chặt vào tôi, thăm dò. “Em vừa nói mớ.”

“Ối?” Chết thật! Tôi nói gì không biết?

“Em lo lắng quá,” anh nói thêm, đôi mắt đầy lo âu. Tôi chẳng giấu giếm được anh điều gì ư? Anh cúi xuống hôn lên trán, ngay giữa hai lông mày.

“Khi em cau mày, một chữ V hiện lên ở đây. Hôn lên êm ái quá. Đừng lo nữa, cưng, anh sẽ chăm sóc em.”

“Không phải em lo cho em đâu, mà là cho anh,” tôi cằn nhằn. “Ai sẽ chăm sóc anh?” n

Anh cười rộng lượng với giọng điệu của tôi. “Anh đã đủ to lớn và ghê gớm để tự chăm sóc bản thân mình rồi. Thôi. Dậy đi. Có một việc anh muốn làm trước khi về nhà.” Anh cười tươi tắn, nụ cười hồn nhiên như đứa trẻ vâng-tôi-đích-thực-mới- hai-mươi-tám-tuổi, vỗ mạnh vào hông tôi. Tôi kêu oai oái, giật bắn mình, rồi nhận ra hôm nay chúng tôi sẽ trở về Seattle, nỗi buồn rầu bung ra. Tôi chẳng muốn về nhà. Tôi vừa tận hưởng anh 24/7 vô cùng thích thú, và vẫn chưa sẵn sàng chia sẻ anh với công việc và gia đình. Chúng tôi có một kì trăng mật rất hạnh phúc. Cũng phải thừa nhận là có chút xíu thăng trầm, nhưng với những cặp mới kết hôn thì thế là thường tình, đương nhiên rồi nhỉ?

Nhưng Christian không thể kìm được niềm phấn khích hồn nhiên của mình, và nó thực sự lây lan sang cả tôi, mặc kệ mấy suy nghĩ u ám vừa rồi. Khi anh duyên dáng từ giường đứng lên, tôi răm rắp làm theo, quá đỗi tò mò. Anh định làm gì thế nhỉ?

CHRISTIAN BUỘC CHÌA KHÓA vào cổ tay tôi.

“Anh muốn em lái à?”

“Ừ.” Christian cười. “Không chặt quá chứ?”

“Vừa rồi. Có phải vì thế mà anh mới mặc áo phao không?” tôi nhướng mày.

“Ừ.”

Tôi không nhịn được tiếng cười khanh khách. “Hãy tin tưởng vào khả năng cầm lái của em, ngài Grey.”

“Lúc nào cũng tin mà, bà Grey.”

“Được, đừng lên lớp em.”

Christian giơ hai tay lên phòng thủ, nhưng miệng tươi rói. “Anh nào dám?”

“Có, anh dám đấy, và đã từng rồi ấy chứ. Sao không tấp vào kia rồi đứng lên bờ tranh cãi tiếp nhỉ?”

“Nói được thì làm được đấy nhé, bà Grey. Chúng ta cứ đứng đây cả ngày đôi co về khả năng cầm lái của em hay là đi đâu cho vui vẻ nhỉ?”

“Nói ngay và làm ngay đây, ông Grey.” Nắm lấy tay lái, tôi leo lên Jet Ski. Christian trèo lên ngồi phía sau tôi, đá chân đẩy chúng tôi ra xa chiếc du thuyền. Taylor đứng cùng hai thủy thủ nhìn theo thích thú. Anh nhoài người về trước, hai tay ôm choàng quanh tôi, áp đùi sát vào tôi. Đúng thế, chính đây là điểm tôi thích nhất ở phương tiện đi lại này. Tôi tra khóa điện rồi nhấn nút đề, động cơ vang rền.