Chương 5

Chớp măt, năm ba đại học đã trôi qua hơn phân nửa.

Từ khi giao du với anh bạn online “khoa học gia”, nhóm bạn cùng phòng của Lăng Lăng đều nhất trí cho rằng cô cũng phát triển theo chiều hướng “khoa học gia” luôn.

Cô không tin mình có bất kỳ điểm nào không bình thường, chỉ có đi đường cũng cười, ăn cơm cũng cười, đến lớp ngồi chép bài cũng cười, thậm chí nằm ngủ trên giường cũng thấy cười…

Trong phòng tự học yên lặng, Liên Liên đứng trước mặt Lăng Lăng lắc lắc ngón tay, đem cô nàng đang ngồi ngẩn ngơ thẩn thờ trở về thực tại: “”Mạch mô phỏng và mạch số” buồn cười lắm à? Cậu đã đọc phần lời tựa cả chục phút rồi.”

“Cũng được, không buồn cười lắm.” Cô ngồi lại ngay ngắn, mở sách ra, miễn cưỡng tập trung tinh thần hơn nửa tiếng, nhưng trong lòng nhấp nhổm không yên, ngón tay cứ ngứa ngáy.

“Bạn yêu à… Ba ngày rồi tớ chưa online.” Cô ngọt ngào năn nỉ Liên Liên ngồi bên, giơ một ngón trở lên vẻ tội nghiệp: “Cho tớ đi một tiếng thôi, tớ hứa sẽ về đúng giờ.”

“Miễn đi!”

Nhớ tới việc Liên Liên từ năm giờ rưỡi sáng đã tới trường giúp cô giữ chỗ, cô nằm soài lên cuốn sách tiếp tục ghi nhớ những điểm quan trọng, trước mắt đều là chữ nghĩa to oành nhưng cứ đọc chữ nào quên chữ đó, nửa giờ sau, cô nhích đến bên tai Liên Liên: “Nửa tiếng được không? Thi xong tớ cùng cậu đi dạo phố.”

“Tớ không rảnh!”

“Tớ mời cậu ăn món cá hấp cậu thích nhất nhé!”

Thấy mắt Liên Liên sáng lên, cô liền chớp thời cơ: “Cộng thêm một suất gà kho ớt nữa, được không?”

“Nửa tiếng?”

“Tớ hứa!”

………..

Mua chuộc thành công, cô ba chân bốn cẳng chạy ào ra quán net, “Lên chat đi!”

Không có hồi âm. “Nhanh lên, em chỉ tranh thủ được chút thôi.”

Rốt cuộc cũng trả lời. “Không phải ngày mai em có kỳ thi sao?”

“Em học muốn hoa mắt chóng mặt, đầu óc sắp hư luôn rồi…” Mỗi lần thi cử tâm trạng cô đều rất nặng nề. “Dạo này tâm trạng khó chịu, anh kể chuyện gì hay hay được không?”

“Em muốn nghe chuyện cười không?”

“Sao cũng được, miễn là có thể làm em cười.”

Ba phút sau, anh nói: “Anh muốn cùng em chat… cho đến năm tám mươi tuổi.”

Cô đọc những lời này trên màn hình, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, tựa như nội tâm trống rỗng được lấp đầy bởi một cảm giác không thể cắt nghĩa, thể xác và tâm hồn băng giá cũng được sưởi ấm.

Cô đọc qua rồi nở một nụ cười! Khóe miệng giống như bị ai kéo mạnh không khép lại được.

Cười xong, cô vỗ vỗ hai má, đánh chữ: “Được, đến lúc đó em hai tay run run gõ máy tính nói anh biết: em vừa ăn chuối tiêu làm rớt mất một cái răng nha!”

“Khi đó anh sẽ nói: Xin lỗi em, anh nhìn không rõ lắm! Chờ anh chút, anh đi lấy cái kính lúp!”

“Nói không chừng cháu em sẽ lắc lắc tay bà nó nói: Bà ơi, bà nhường cháu lên mạng tí đi, bạn gái chờ cháu ba tiếng rồi.”

“…”

Cô đợi một hồi lâu mà không thấy anh trả lời…

“Anh ngủ rồi hả?”

“Không, có việc này anh nghĩ không ra…”

“Chuyện gì vậy? Để coi em có giúp anh nghĩ được không.”

“Tại sao anh lại thích chat chit với em nhỉ?”

Vấn đề này cô đã nghĩ đến từ lâu, nhanh chóng gõ một câu: “Bởi vì Internet giống như một tấm màn mờ ảo, nhìn qua nó, chúng ta bất giác ảo tưởng đối phương là một người hoàn hảo không sứt mẻ.”

“Vậy em tưởng tượng anh như thế nào?”

“Anh là người có văn hóa, chắc chắn rất có khí chất, lịch sự tao nhã, thành thục ổn trọng.”