Chương 5

Chiều hôm sau, quyết chí phục hận, Biền rủ tôi đến chỗ bơi sớm hơn thường lệ cả tiếng đồng hồ. Khi chúng tôi vào, hồ bơi còn thưa người. Người mẫu La Kim Bụng cũng chưa thấy xuất hiện. Hai đứa lững thững bước lại chỗ băng ghế dưới chiếc dù xanh. Sau khi đã an tọa, Biền vỗ vai tôi, giọng tự tin:
– Bữa nay tao sẽ phục thù.
– Phục thù bằng cách sao?
Biền gục gặc đầu:
– Lát nữa mày sẽ biết! Tao sẽ “dập” con nhỏ Quỳnh Dao đó ngay từ đầu!
Tôi giật thót:
– Mày “uýnh” nó?
– Mày ngu quá! – Biền khịt mũi – “Dập” ở đây có nghĩa là “đấu khẩu”. Lần này tao sẽ không để nó mở mồm trước. Tao sẽ tấn công ồ ạt. Rồi mày coi, nó sẽ bị tao quay như dế!
Hồi nhỏ tôi vốn mê trò đá dế. Trước khi đẩy dế lên võ đài, bọn nhóc tì chúng tôi thường lấy tóc buộc nó lại và vung tay quay vù vù. Bị quay mòng mòng, con dế nổi điên, khi được thả ra liền xông lên đụng đâu cắn đó, bất kể sống chết. Thằng Biền đòi quay Quỳnh Dao như vậy, không khéo con nhỏ đó phát khùng, nó “xực” luôn tôi thì nguy! Tôi chỉ nghĩ trong bụng chứ không dám nói ra, sợ Biền mắng tôi là đồ “tham sinh úy tử”.
Lâu thật lâu, Quỳnh Dao mới tới. Mắtt thằng Biền y như mắt cú vọ, bóng Quỳnh Dao vừa thấp thoáng ngoài cổng, nó đã véo tôi một cái đau điếng:
– Thấy gì chưa?
Tôi nhìn ra cổng, khẽ rên:
– Thấy rồi. Mày buông tay ra đi!
Biền buông tay ra. Cũng may là lần này nó không bảo tôi “cười lên, cười” như hôm trước.
Quỳnh Dao khẽ liếc về chỗ hai đứa tôi và thong thả bước lại. Mặt nó tỉnh bơ, vẻ như không quen biết. Biền nhếch mép thì thầm:
– Nó giả bộ làm lơ!
Tôi mãi chiêm ngưỡng thân hình thon thả và dịu dàng của Quỳnh Dao nên ậm ừ không đáp.
Mặc dù tôi và Biền ngồi ép sát vào nhau, chừa một chỗ khá rộng trên băng ghế nhưng Quỳnh Dao không màng đến vị trí “béo bở” đó. Nó kéo một chiếc ghế mây bên cạnh, điềm nhiên ngồi xuống.
Trừ cú đưa mắt đầu tiên ở… cự li xa, trước sau Quỳnh Dao vẫn không thèm nhìn mặt hai đứa tôi. Nó ngồi đó, lạnh lùng, bình thản, mắt nhìn ra phía trước. Biền giở giọng châm chọc:
– Bộ tính làm mặt lạ hả?
Thấy Biền bắt đầu “mở máy”, tôi hồi hộp ngó Quỳnh Dao. Nhưng nó vẫn thản nhiên, làm như không nghe thấy câu nói khiêu khích của Biền.
Không lường trước được tình huống này, Biền hơi lúng túng. Ngần ngừ một thoáng, nó lại hắng giọng:
– Sợi dây thun hôm qua cô còn giữ không?
Không có tiếng trả lời.
Biền nổi đóa:
– Bộ hôm nay cô á khẩu hả?
Dường như không chịu nổi, Quỳnh Dao cau mặt lại. Rồi không nói không rằng, nó đứng vụt dậy xách túi đi thẳng vào phòng thay đồ. Biền ngó theo lẩm bẩm:
– Bữa nay con nha đầu này nó làm sao vậy hả?
Tôi cũng ngạc nhiên không kém gì Biền. Hôm qua mặc dù Quỳnh Dao cho Biền “đo ván” dài dài nhưng ít ra nó còn chịu mở miệng, thỉnh thoảng còn cười nữa. Hôm nay không hiểu sao mặt mày nó lạnh ngắt như đồng. Tôi ngó Biền:
– Chắc con nhỏ này nó bị “mát”!
– Tao không nghĩ vậy! – Biền ngâm – Chắc nó biết hôm nay tao chuẩn bị phản công nên cố tình tránh né. Nó sợ bị no đòn!
Biền nói với giọng tự tin. Tôi không cãi Biền nhưng tôi nghĩ khác. Tôi cho rằng Quỳnh Dao làm lơ để dằn mặt Biền. Anh là cái thá gì mà dám ăn nói bỗ bã với tôi. Hôm qua tôi “sai” anh tìm dây thun nên đành phải mở miệng nói chuyện vài câu. Bữa nay thì đừng hòng! Chắc Quỳnh Dao nghĩ trong bụng như vậy và trong khi nguyền rủa hẳn nó không quên chửi thầm Biền là “đồ ễnh ương”!
Tôi giấu tịt những ý nghĩ của tôi, sợ Biền buồn. Ngoài mặt, tôi làm bộ a dua:
– Ừ, chắc nó sợ mày!
Biền phồng mũi:
– Còn phải nói! Và để chứng tỏ sự hùng dũng của mình, khi Quỳnh Dao mặc áo tắm từ trong phòng thay đồ ra và đang lần lại chỗ cầu thang ỏ góc hồ, Biền hét tướng:
– Quỳnh Dao!
Tiếng kêu khủng khiếp của Biền hệt lựu đạn nổ. Bốn, năm người ngồi chung quanh nhất loạt quay đầu nhìn về phía chúng tôi khiến tôi ngượng đỏ mặt. Riêng Biền vẫn tỉnh rụi, mặt nó lì ra như tảng đá mài.
Quỳnh Dao khẽ giật mình. Nó đưa mắt nhìn “tảng đá mài”, mặt cau lại. Tôi thóp bụng vô hai tấc, chờ sét đánh xuống đầu. Nhưng không, sau một khắc im lặng đầy chết chóc, Quỳnh Dao gằn giọng buông từng tiếng một:
– Tôi không phải là Quỳnh Dao. Tôi là Quỳnh Như.
Trong khi Biền ngồi đực ra như một thằng ngố, chưa kịp có phản ứng gì, Quỳnh Như (hay Quỳnh Dao?) đã lao mình xuống dòng nước xanh như một mũi tên. Một mũi tên tẩm thuốc độc, với Biền.
Biền “nhiễm độc” đúng sáu phút mười tám giây mới bắt đầu nhúc nhích. Vừa hồi tỉnh sơ sơ, nó đã văng tục:
– Mẹ kiếp!
– Gì vậy mày? – Tôi giật thót.
– Đồ Sở Khanh!
Biền bồi thêm một cú khiến tôi há hốc mồm:
– Tao làm gì mà mày chửi tao?
– Tao đâu có nói mày! – Biền gầm gừ – Tao nói con nha đầu kia kìa!
– Trời đất! – Tôi kêu lên – Nó là con gái mà!
Biền hừ mũi:
– Con gái con trai gì cũng vậy! Hễ lừa gạt là Sở Khanh tuốt!
Biền là thằng ác ôn. Người ta bảo không nên đánh phụ nữ, dù chỉ bằng một cành hoa. Vậy mà nó nỡ mắng mỏ con người ta tàn mạt. Ghép con nhỏ đó vào tội Sở Khanh có khác nào đem nó ra xử bắn. Tự dưng tôi cảm thấy thương hại “nạn nhân” của Biền quá chừng, bèn lên tiếng kêu bênh vực:
– Nó có lừa gạt gì mày đâu!
Biền sửng cồ:
– Không những nó lừa gạt tao mà còn lừa gạt cả mày! Tên nó là Quỳnh Như, hôm qua nó nói gạt là Quỳnh Dao, vậy mà tao và mày cứ tin lấy tin để! Nó biến tụi mình thành một trò cười, mày không thấy sao?
Giọng Biền liền bốc lửa. Nước bọt nó văng vèo vèo hệt như hỏa diệm sơn đang phun. Tôi đóng vai Thiết Phiến công chúa, phe phẩy quạt Ba Tiêu:
– Chỉ có tao bị lừa chứ mày đâu có bị! Hôm qua mày đã nghi Quỳnh Dao là tên giả rồi kia mà!
Trò nịnh nọt bao giờ cũng công hiệu như thần. Tôi mới đi một đường tâng bốc, sát khí trên mặt Biền lập tức tiêu tan. Nó cười tươi như hoa ny-lông treo dọc đường Hai Bà Trưng:
– Ừ hén!
Nhưng Biền mới tươi lên chút xíu đã xìu ngay xuống. Nỗi đau ban nãy chưa kịp rời khỏi lòng nó. Nó nói với giọng hờn giận khôn nguôi:
– Nhưng dù sao bữa nay nó cũng làm tao tức chết đi được, Tưỡng ơi!
Tôi chưa thấy ai chết vì tức. Nhưng dù sao cẩn thận vẫn hơn. Nghĩ vậy, tôi xui Biền:
– Mày xuống tắm trước đi! Nước hồ sẽ gội sạch nỗi ưu phiền trong lòng mày!
Tôi thuyết giáo như một đệ tử nhà Phật và tưởng tượng nước hồ đầy cáu ghét kia là nước Cam Lồ. Gặp ngày thường chắc Biền chửi tôi tắt bếp. Nhưng bây giờ, tráng khí tiêu tan, tôi xúi bậy cỡ nào nó cũng nghe theo răm rắp. Nó đang muốn để nỗi sầu trôi theo dòng nước. Nó không muốn “tức chết”. Nhất là “chết” khi chưa trả được thù.
Nhìn Biền thất thu xách túi đồ đi về phía cánh cửa có hàng chữ “gentleman”, tự nhiên tôi thấy thương nó ghê. Nếu không gặp Quỳnh Như, hẳn nó là người tôi thương nhất!