Chương 5

[Bất chợt, lúc này từ trong phòng vang ra tiếng Thẩm Lâm Kỳ: “Để cô ấy vào!”]

Trong phòng làm việc cũng không có người, nhưng trên ghế sô pha, có tiếng nói vọng ra qua khe cánh cửa phòng Thẩm Lâm Kỳ khép hờ. Cô đứng ở ngoài, chần chừ không biết có nên vào hay là cứ nên chờ anh đi ra.

Lúc này, Mạch Nhiên bỗng nghe được tiếng Thẩm Lâm Kỳ nói vọng ra, đúng hơn đó là thánh chỉ! “Tự mình vào đi!”

Mạch Nhiên có chút khẩn trương, nhưng vẫn khẽ cắn răng đi vào trong. Cô phát hiện tấm rèm cửa sổ đang kéo kín, chiếc đèn nhỏ ở đầu giường phát ra chút ánh sáng ít ỏi. Thẩm Lâm Kỳ ngồi trên chiếc ghế sô pha cạnh giường, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cà vạt nới lỏng trên cổ, cúc áo cởi ra vài chiếc, lộ ra khuôn ngực gầy gò.

Trên bàn có đặt một chai rượu đỏ, một chiếc hộp nhạc phát ra âm thanh du dương. Thẩm Lâm Kỳ kỳ thực là một doanh nhân, nhưng lai rất biết hưởng thụ.

“Lại đây!” Thẩm Lâm Kỳ giơ ly rượu lên, ánh mắt hướng về phía cô. Trong giây lát, hai ánh mắt chạm nhau, cô phát hiện trong mắt anh có chút tiều tụy, phảng phất có khả năng nhìn thấu tâm gan cô.

Loại cảm giác này thật không tốt, như thể nói cho cô biết, cô căn bản không thể không thuận theo anh.

Mạch Nhiên do dự đưa tay ra đỡ lấy ly rượu. Thế nhưng lại thấy anh dừng lại, chăm chú nhìn tay cô.

Lúc sáng ở bệnh viện, khi Bạch Triết đánh nhau với người ta đã vô tình đẩy cô ngã. Cô vừa vặn đập tay vào tảng đá trên đám cỏ, chưa kịp xoay sở, lúc này vết thương đã tạo thành một lớp vẩy ở bên ngoài.

Sợ ảnh hướng đến nhã hứng của Thẩm Lâm Kỳ, Mạch Nhiên vội vàng đổi tay kia.

“Bị thương vẫn là không nên uống rượu” Thẩm Lâm Kỳ hạ ly rượu xuống. Sau đó liền hạ một mệnh lệnh khiến Mạch Nhiên thụ sủng nhược kinh. Anh nói: “Mang hộp y tế lai đây!”

Mạch Nhiên một trận mộng mị, nhất thời không hiểu vì sao anh nói như vậy. Ngây ngốc một lúc lâu sau, cô mới thì thào mở miệng: “Ở đâu?”

“Trên tủ rượu, trong ngăn kéo thứ 3 phía dưới” Thẩm Lâm Kỳ nhẹ giọng nói.

Mạch Nhiên cảm giác như mình là một cái xác chết đông cứng, khó khăn dịch chuyển hai chân, cuối cùng gắng gượng lây hộp thuốc trong ngăn kéo ra.

“Lại đây!” anh vỗ xuống chỗ ngồi bên cạnh.

Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường, nhưng lại khiến Mạch Nhiên tựa như con rối bị giật dây, tiến đến ngồi lên mép giường.

Chiếc ga trải giường làm bằng vải bông mềm mại, thế nhưng không biết vì sao, Mạch Nhiên ngồi xuống lại cảm thấy như có cái gì đâm vào người. Cô thực bất an.

Thẩm Lâm Kỳ cầm lấy tay Mạch Nhiên, động tác nhẹ nhàng khiến cô một trạn thụ sủng nhược kinh, không khỏi giật mình mà ngồi thẳng sống lưng, chăm chú cúi đầu tránh cái nhìn của anh. Ánh đèn nhu hòa chiếu lên người anh, làm nổi bật lên xương quai xanh tinh xảo, sống mũi cao thẳng tắp, lông mi thật dài.

Thì ra, lông mi của anh rất dài.

Mạch Nhiên trong lòng vừa thầm nghĩ, vừa hướng ánh mắt nhìn vào tay anh đang cầm bàn tay mình. Thật là một bàn tay đẹp, thập phần sạch sẽ, ngón tay thon dài , khớp xương rõ ràng. So với tay cô mà nói, bàn tay heo của cô có chút xấu hổ.

Mạch Nhiên gắng sức muốn rút tay về.

Thế nhưng Thẩm Lâm Kỳ lại không để cô đạt được mục đích, “Đừng nhúc nhích!”

Âm thanh ôn nhu trầm mặc, thật khác với giọng điệu ra lệnh hàng ngày của anh.

Thẩm Lâm Kỳ nhìn vết thương trên tay Mạch Nhiên, tỉ mỉ quan sát, sau đó lại cầm lấy băng gạc, cẩn thận băng bó cho cô. Động tác thật dịu dàng rất chuyên nghiệp.