Chương 5

Nó lên lớp cất cặp để chuẩn bị học tiết thể dục.Tâm trạng nó bây giờ phải nói như chè thập cẩm.Buồn vì tên ck nó,tức vì con quỉ mĩ linh,vui vì “giận cá chém thớt”tên khác.Nó thở dài mang giày thể dục rồi xuống sân thay đồ.Đồ thể dục trường nó dễ thương lắm.Nó có thân hình chuẩn bộ đồ thể dục và thêm đôi giày cổ cao đầu lâu(mà ui con gái mà zị á)của nó nhìn nó phá cách và kute lắm và thêm tóc búi cao chừa mái xéo nữa.Thầy Nam xuống sân thông báo:

_hôm nay lớp chúng ta có thành viên mới_Vương Tuấn Anh_ông thầy nói chỉ về phía tên kia đeo handphone nón đen khuyên tay.Bọn nữ sinh nhao nhao

_a anh Nam hồi sáng nà_ns

_hồi sáng tao thấy ảnh cười đó_ns2

_ảnh đẹp trai mà lạnh lùng quá_ns3

_kệ vậy mới Men_ns3

_…

_…

Nó đứng tại chổ nhìn hắn,chẵng cảm xúc nó quay đi chỗ khác.Hắn nhận ra sự hiện diện của nó nên tìm cách trả thù cho bằng được.

_mấy em tập trung_ông thầy hằn giọng khi thấy nữ sinh lớp mình vì trai mà quên mình đang trong giờ học.

Sau tiếng nói của ổng tụi nó tập trung thành hàng ngang nam 2 hàng nữ 2 hàng.Và tất nhiên tụi con gái phá lệ nhảy thẳng qua hàng nam đứng để ngắm trai.

_àh há(ông thầy tằn hắn nghe thấy ghét)_tiết này chúng ta tập đá cầu tiết sau học bơi.

Xẹt Xẹt rầm

BƠI

Như tiếng sét ngang tay nó,nó không hỉu tại sao khi nghe 3 chữ bơi nó lại thấy sợ.1 thoáng hiện ra trong đầu nó .1 người phụ nữ đẩy cái gì đó sau đó nghe tiếng kiu cứu.Xong đêm nào cũng zậy chỉ mơ thấy vậy rồi không thể nhớ thêm bất cứ gì hết.Cũng may lúc này ông thầy đi rồi nên nó lại ghế đá ngồi ôm đầu.Đau nó cảm thấy thấy rất đau.Những hình ảnh cứ hiện đi hiện lại ngay trong đầu nó làm nó phát chạy hoảng ra sân sau.

_aaaaaaaa nhức đầu quá_nó thét lên

_nhức đầu quá có thầy làm phiền tới người khác không_1 tiếng nói trong trẻo vang lên trên ngọn cây.

Lúc này nó mới nhìn lên thì ra là tên Tuấn Anh ax hắn canh thầy không có ở đó cúp ra đây ngủ.

_này sao bám(có giá ghê) tôi hoài thế???__hắn đó

_tui tui theo anh hồi nào?_nó

_thì cô cố tình theo tôi xuống can-tin rùi bây giờ ra đây đứng la như tự kỉ_hắn

_anh tự kỉ đấy_đúng là….._nó bỉu môi

_đúng gì???

_đúng là mèo chê mèo dài đuôi_nói rồi nó bỏ đi làm hắn đo như cây cơ.

_được lắm con tự kỉ kia!chờ đấy_xong hắn nhảy xuống bỏ đi

******

Tụi lớp nó chia nhau ra đá cầu chuyền.Nó đang tìm cách trốn thì

Bốp

Nguyên trái cầu nằm ngay trên vầng trán nó thủ phạm không ai khác là “Vương Tuấn Anh”

_aaa tên mắt lé tay xéo kia mún chết à_nó la lên

_huề nhé tự kỉ_hắn nhếch môi rồi bỏ đi

Nó chẳng biết làm gì ngoài chờ dịp khác trả thù.Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn.5 tiết trôi qua nó phải về nhà về đối diện với tên ck trăng hoa kia.Về tới nhà vừa đi nó vừa chờm đá lên vết sưng ấy nhưng nó thấy gây lộn với hắn ta(tuấn anh ý)làm nó quên đi sự buồn.Nó lại trở về vẻ lạnh lùng.Vào tới nhà nó phát điên khi thấy hắn(thiên vương nha) và ả kia ngồi xem tivi uống rượu.Nó bỏ lên cầu thang thì

_đi học về àh_hắn hỏi

_chẳng lẻ đi chơi_nó đáp mà chẳng thèm nhìn mặt

_đầu bị sao đấy_xem ra hắn biết quan tâm.Chưa kịp trả lời thì giọng chua chát của mụ kia vang lên.

_chắc cướp bồ người ta nên mới bị đánh ấy mà_cô ta mỉa mai

_cô mới nói gì???_xem ra nó chẳng lạnh lùng mà chịu nhục

_tôi nói cô là hạng đàn bà cướp bồ người khác_ả nhìn thẳng mặt nó

Chát

_tôi không sợ cô đâu_nó nói thẳng lại

_hức hức anh àh nó tát em_ả nhỏng nhẻo

_cô thui đi!còn em nữa hôm này về đi_hắn nói rồi bỏ đi thực sự thì hắn không bênh Mỹ linh cho lắm vì ả rủa nó như vậy cứ như là rủa hắn có vợ mà không biết quản lí,nên hắn cho nó tán chứ thường ngày hắn có thể cản lại

Nó biết là hắn bênh nó hông nói gì nó bỏ lên phòng.Ả ngồi đó quê 1 cục rồi dậm đùng đùng bỏ zề.Tối hôm đó nó đang học bài thì nghe tiếng gõ cửa.Nó đi ra thấy bả quản gia cầm bịch thuốc.Nó mời bà lễ phép rồi ngồi xuống nệm.Bà nhẹ nhàng nói.

_hồi chìu tôi thấy cô chủ bị sưng nên để tôi băng cho nếu không bị máu bầm đấy_bà hiền hậu như mẹ nó

_zạ hihi con làm phiền bà quá mà bà kiu con là Anh Nhi nha đừng kiu là cô chủ_nó cười nụ cười thật tươi

_cháu tốt quá chắc cháu phải khổ với thằng Vương dài dài_bà thở dài

_dạ cháu biết rồi_nó

Xong rồi bà đở nó nằm xuống băng gạt lên đầu nó chặm thuốc thật nhẹ nhàng làm nó không đau,xong xuôi bà thấy nó ngủ nên nhẹ nhàng lấy cuốn sách để lên bàn tắt đèn rồi khép cửa.1 giấc ngủ để nó quên đi tất cả những gì xảy ra trong hôm nay,nhưng đó chỉ là 1 trong những nỗi đau ít nhất của nó.Sự thật sẽ được bật mí khi chính chủ nhân nó sẽ đi tìm.Liệu nó có sự thật gì không?hãy để nó tự đi tìm nhé.