Chương 5

Nam nữ lôi đài chiến, lại khiến PUB hừng hực khí thế triển khai.

Hàn Chấn Thanh, Đinh Tử Nhu cũng tới xem cuộc chiến .

Trong PUB chật ních người, bọn họ trên tay cầm cốc bia, hưng phấn hướng về phía lôi đài khiếu la hét. Này cũng khó trách, dù sao đây là một chuyện hiếm thấy, nam nhân cùng nữ nhân giao chiến.

Trên lôi đài, Hùng Bảo Bảo mang mũ bảo hiểm, che cụ, đi găng tay, ánh mắt lạnh thấu xương, vận sức chờ phát động.

Đàm Hạ Thụ vẫn là bộ dạng thảnh thơi, trải qua vụ tai nạn xe nho nhỏ tối hôm qua, Hùng Bảo Bảo vốn tưởng rằng anh sẽ từ bỏ ý nghĩ theo đuổi cô, không nghĩ tới anh vẫn xuất hiện.

“Tối nay các vị thật là quá may mắn, Hùng tiểu thư lần trước vì bị trặc cổ mà bỏ dở cuộc chiến, lần này, lại tới nữa . Chúng ta vì cô ấy cho một tràng pháo tay!”

“Lần này ta nhất định phải hỏi trước rõ ràng ——”

Người chủ trì đem Microphone đưa về phía Bảo Bảo.

“Hùng tiểu thư, cô đã làm nóng người chưa?”

“Ông muốn thành đối tượng cho tôi làm nóng người sao? Tôi rất sẵn lòng cho ông mấy quyền!”

Bảo Bảo trừng hắn, tự vạch áo cho người xem lưng, đần.

“Ha hả ha hả!”

Người chủ trì đông đông đông chạy hướng Đàm Hạ Thụ.

“Qua nhiều ngày như vậy, Đàm tiên sinh vẫn là muốn theo đuổi Hùng tiểu thư sao? Cô ấy hung dữ như vậy, anh không sợ a?”

Đàm Hạ Thụ nhìn Bảo Bảo, cúi đầu đối với Microphone nói:

“Tôi cảm thấy được cô ấy rất khả ái a.”

Người xem cười to, Bảo Bảo sắc mặt trở nên hồng.

Trọng tài ra sân, người chủ trì vỗ vỗ bả vai Hạ Thụ.

“Ngàn vạn lần đừng để mất mặt đàn ông.”

Trọng tài đứng ở giữa, người xem yên tĩnh , bắt đầu đếm ngược tính giờ.

Năm, bốn, ba, hai, một! Thổi còi, vung tay lên, đương đương, đánh .

Hùng Bảo Bảo xông lại, giơ tay tung ra một quyền, quyền nhanh như gió, phanh một tiếng, Đàm Hạ Thụ té trên mặt đất.

“Wow a ~~”

Đinh Tử Nhu ôm mặt thét chói tai. Lão Đại đánh thực?!

“Wow ~~”

Người xem xì xầm, nhanh như vậy? !

Hàn Chấn Thanh cười, ai, thật hỏng bét.

Trọng tài cùng người chủ trì ngu ở bên lôi đài. Một quyền định giang sơn?

Không! Đàm Hạ Thụ đứng lên, anh lắc lắc đầu, khóe miệng mơ hồ có chút máu. Anh nhún vai một cái, giật giật cổ, làm ra tư thế nghênh chiến.

Tranh tài tiếp tục.

Khán giả nam lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, muốn Đàm Hạ Thụ cho hung bà nương kia một bài học.

Trọng tài tiếp tục vung tay lên, thổi còi.

Bảo Bảo cùng Hạ Thụ giằng co, bốn mắt nhìn chằm chằm lẫn nhau. Hạ Thụ phòng ngự, Bảo Bảo công kích.

Dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, Bảo Bảo lại một bước dài xông lên, đánh ra một quyền, Hạ Thụ né tránh. Cô xoay người lại đá, anh nhanh nhẹn tránh được.

Dưới đài người xem sợ hãi kêu liên tục, máu sôi trào, Hùng Bảo Bảo khí thế hung mãnh, Đàm Hạ Thụ thân thủ mạnh mẽ. Một công một thủ, Hùng Bảo Bảo thế công bén nhọn, rốt cục ——

Phanh! Hạ Thụ chống đỡ không được, cô một quyền đánh trúng bụng anh, Hạ Thụ đau đến quỳ rạp xuống đất.

Hàn Chấn Thanh thay bạn tốt đau đến cau mày.

Đinh Tử Nhu sợ hãi kêu:

“Lão Đại, cậu thật ác quá!”

Người đẹp trai như vậy cậu cũng đánh?

“Bắt đầu chưa?”

Trầm Khải vội vàng chạy tới, tìm được Hàn Chấn Thanh liền hỏi.

“Bắt đầu.”

Trầm Khải vội vã móc ra mắt kiếng, nhìn về phía lôi đài:

“Hạ Thụ đâu?”

“Đang quỳ trên mặt đất.”

“A?”

Huynh đệ a, thật sự mất hết thể diện nam nhi như vậy sao?