Chương 5

Nhâm Nhiễm bước xuống xe đi từng bước chậm rãi đến ngồi cạnh Gia Thông: “Cám ơn anh.”

“Không có gì.”

“Anh chưa gặp người nào bướng bỉnh như tôi đúng không?”

“Các cô gái trẻ đều có quyền bướng bỉnh, nhưng mà”, khói thuốc phà khỏi miệng anh, cười nói: “Quả thật tôi chưa gặp người nào khóc dữ dội như cô.”

Nhâm Nhiễm đưa mắt ra mặt hồ tối tăm: “Thật sự tôi rất đau lòng.”

“Tôi hiểu, bây giờ đỡ hơn chưa?”

“Không biết, nhưng không khóc nổi nữa.”

“Từ từ cô sẽ phát hiện, bất kể chuyện đau lòng nào đi chăng nữa cũng có thể vượt qua.”

“Thật ư? Tôi nghi ngờ lý luận của anh.” Nhâm Nhiễm cười nhạt: “Mẹ tôi qua đời hai năm trước…”

Cô dừng lại một lúc, chẳng hiểu sao mà cô lại nói chuyện này với một gã đàn ông xa lạ. Như có tảng đá nặng nghìn cân đè nặng trong lòng, cô không cất nên lời, cảm giác không khí ít đến nghẹt thở.

Gia Thông nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, anh không nói thêm điều gì. Trong bóng tối, cô cũng không để tâm anh đáp trả theo phép lịch sự hay thật lòng, cô nói tiếp.

“Mẹ bệnh ung thư, nghe nói căn bệnh ung thư đó chỉ cần điều trị đúng cách, cơ hội lành bệnh rất cao. Nhưng mẹ chiến đấu bốn năm, vẫn… Lúc mẹ qua đời, chỉ bốn mươi hai tuổi.”

Ngày tháng dài đằng đẵng tràn ngập đau thương ấy hiện về trước mắt cô.

Họ đi khắp các phòng khám phụ khoa, phòng khám ung bướu, khoa ngoại, khoa phóng xạ… mẹ chuyển từ giường bệnh này đến giường bệnh khác, từ bệnh viện này đến bệnh viện nọ, hàng tá bác sĩ hội chẩn, xét nghiệm, từng ống thuốc dịch tiêm vào người, mùi thuốc sát trùng nồng nặc, ánh mắt vô cảm của y tá…

Cô hoảng hốt nhìn trộm bệnh án, nhớ kĩ từng dòng chẩn đoán của bác sĩ rồi âm thầm đến thư viện và lên internet tra cứu tài liệu, đối chiếu với từng từ chuyên ngành cố làm rõ nghĩa của chúng. Trong suốt quá trình chữa bệnh, có lúc cô tràn trề hi vọng, có lúc tuyệt vọng não nề, cô nắm chặt tay Gia Tuấn gào khóc trước ánh mắt thương xót của họ hàng. Cô hiểu rõ, đằng sau nụ cười gượng gạo của cha là cả nỗi đau khôn xiết.

“Tôi rất đau lòng và bất kể tôi đau lòng đến đâu vẫn biết rằng, mẹ đã mất và không bao giờ quay lại. Tôi hi vọng mình sống thật tốt, nếu tôi không đau lòng và nhớ mẹ nhiều như trước, mẹ cũng sẽ không trách tôi mà ngược lại còn mừng cho tôi.”

“Cô nghĩ như vậy là đúng.”

“Tôi cứ tưởng, cha cũng đau lòng như tôi, ông… rất ít khi nhắc đến mẹ trước mặt tôi, tôi cũng cố kìm nén không chạm vào nỗi đau của ông. Nghe lời ông, tôi dọn đến sống ở đây, rời xa mảnh đất thương tâm. Hôm nay tôi mới biết, tôi thực sự ngây ngô đến khờ dại.”

“Cô à, đừng cố chấp quá. Người đàn ông mất vợ tìm cô bạn mới chẳng phải là tội lỗi gì.” Gia Thông vứt đầu mẩu thuốc, lấy tiếp điếu khác ra, chiếc bật lửa lóe sáng, tia sáng lóe trên gương mặt anh, vẫn không một chút cảm xúc.

Nhâm Nhiễm cắn răng nói: “Thật ư? Nếu như người đàn ông này đã trăng hoa với người đàn bà khác từ khi vợ mình còn sống thì sao? Nếu như ông ta trơ tráo lừa gạt người vợ lâm bệnh trên giường, thậm chí khoanh tay nhìn người vợ chết đi để có chỗ trống cho người đàn bà khác thế vào thì sao?”

Gia Thông im lặng một lúc, anh nói: “Xin lỗi, trong chuyện này, tôi không thể đưa bất kỳ lời phán đoán về phẩm hạnh người khác theo yêu cầu của cô.”

Nhâm Nhiễm sực nhớ anh là con riêng của nhà họ Kỳ, vội tắt tiếng. Gia Thông nhả khói thuốc, quay đầu nhìn cô, điềm đạm nói: “Tin chắc rằng Kỳ Gia Tuấn đã kể cô nghe về lai lịch của tôi.”