Chương 5

Ngày hôm đó Tô Duy ở trường dạy xong cũng không về nhà, đợi Lâm Duẫn Nhiên tan ca rồi chặn anh ta lại: “Thầy Lâm, anh có rảnh không ?”

Lâm Duẫn Nhiên đặc biệt kinh hỉ : “Tôi không nhìn nhầm đấy chứ, Dolores, cậu chủ động hẹn tôi sao ?”

Tô Duy vẫn âm trầm : “Thầy Lâm, tôi muốn hỏi thấy một vài vấn đề. Thầy có biết …”

Lâm Duẫn Nhiên cắt đứt lời anh, dáng cười giảo hoạt : “Mặc kệ cậu muốn hỏi gì, trước tiên mời tôi ăn cơm đi.”

Tô Duy trầm mặc hai giây : “Được.”

Hai người tới một nhà hàng yên tĩnh, Tô Duy chủ động cầm thực đơn gọi vài món Lâm Duẫn Nhiên thích ăn, Lâm Duẫn Nhiên nâng cằm cười tủm tỉm nhìn anh : “Xem xem, cậu còn quan tâm tôi như đến vậy.”

Lâm Duẫn Nhiên có một phần tám huyết thống Bắc Âu, ngoại hình của anh tuy không quá khác biệt so với người Trung Quốc thế nhưng hai mắt lại đặc biệt đẹp, tựa như một dòng ánh sáng nhuốm màu hổ phách lấp lánh, lại cũng giống như bảo thạch cần người nâng niu. Từng có người nói, ánh mắt anh giống như một loại dược thôi miên, một khi đã nhìn lại vô thức chìm sâu hơn nữa. Lâm Duẫn Nhiên và Tô Duy ở Mĩ mới quen nhau. một người học phân tâm học, một người học kinh tế. Từ năm thứ ba đại học, Lâm Duẫn Nhiên bắt đầu điên cuồng theo đuổi Tô Duy, sau khi về nước lại vì Tô Duy mà đến trường đại học làm giảng viên —— dựa vào điều kiện gia đình và năng lực của anh ta mà nói, dạy học vốn chỉ là một trải nghiệm cuộc sống nho nhỏ.

Tô Duy buông mắt nhìn chằm chằm ngón tay mình: “Thầy Lâm…”

“Gọi Jack.”

“..Jack, tôi còn nhớ cậu thích chăm sóc cây cảnh, cậu có biết hoa cúc tượng trưng cho điều gì không ?”

Lâm Duẫn Nhiên khẽ nhíu mày : “Hoa cúc có rất nhiều loài khác nhau. Bệnh nhân của cậu gặp vấn đề gì sao ?”

Tô Duy gật đầu : “Cậu ta sợ bạch kiếm vân. Nhưng chậu hoa cúc này do chính cậu ấy mua về, tôi muốn biết hoa cúc khiến cho người ta liên tưởng đến cái gì.”

“Bạch kiếm vân ? Cao quý, thánh thiện, thuần khiết,… Cái này rất khó nói, phải có ví dụ cụ thể mới phân tích được, biết đâu do bệnh nhân này đột nhiên sợ màu trắng, hoặc đối với phấn hoa có chút mẫn cảm…” Lâm Duẫn Nhiên đột nhiên dừng lại, sắc mặt khó chịu hỏi : “Có phải là thằng nhóc xấu xa tên Đại Hoàng gì đó không ?”

Tô Duy vô cùng bất đắc dĩ, cố gắng tránh xa đề tài này : “Trừ mấy cái đó ra, không còn ý nghĩa đặc biệt gì khác sao ?”

Lâm Duẫn Nhiên trợn tròn mắt : “Dolores! Thằng nhóc đó rốt cuộc có quan hệ gì với cậu ? Cậu cư nhiên hẹn tôi để nói về thắng nhóc đó.”

Tô Duy đau đầu đỡ trán: “Jack, cậu ấy là bệnh nhân của tôi.”

“Ha!” Lâm Duẫn Nhiên vô cùng phẫn nộ: “Chẳng phải thằng nhóc đó đang theo đuổi cậu hay sao, tôi tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấy! Cậu lúc nào cũng tỏ vẻ xa cách, hiếm khi mới chủ động tìm tôi, lần này lại vì tình địch kia. Tô Duy, cậu không biết tôi đau lòng như thế nào sao ?”

Tô Duy nhìn chằm chằm những ngón tay thon dài của mình, khó khăn cất lời.. : “Về lần thôi miên kia,.. tôi rất xin lỗi..”

Lâm Duẫn Nhiên bình tĩnh trở lại : “Không liên quan đến chuyện thôi miên. Thân ái, tôi rất tỉnh tảo, tôi biết bộ môn tâm lý của cậu có mấy cái lý thuyết ám thị chó má gì đấy, nhưng tôi cũng không bị bất cứ cái tâm lý ám thị gì. Tôi nói rồi, đấy chẳng qua là chỉ là một trò đùa với tôi, nhưng cậu lại nghiêm túc.

Tô Duy mệt mỏi lắc đầu. “Cái này về sau hẵng nói. Hiện tại tôi chỉ quan tâm đến mấy vấn đề vừa hỏi cậu kia.”

Lâm Duẫn Nhiên thở dài, “Tôi không rõ vì sao cái thằng nhóc xấu xa kia sợ hoa cúc, tôi cũng không biết gì về thằng nhóc đó cả. Cái này chỉ có cậu tự mình quan sát mà phát hiện ra thôi. Tôi chỉ có thể nói rằng, những người khác nhau đối với bạch kiếm vân cũng sẽ có những nhận thức khác nhau, có thể nụ hoa tượng trưng cho bí mật gì đó thẳm sâu trong lòng cậu ta —— tôi không thể cho cậu đáp án chính xác nào cả.”

Tô Duy sau khi về nhà, ngồi trong thư phòng ngẩn người thật lâu.

Đại Hoàng ngồi bên cạnh anh thưởng thức mấy cuốn sách liên quan đến thuật thôi miên, cảm thấy hứng thú, dịch đến sát người Tô Duy hỏi : “Bác sĩ, vì sao anh không dùng liệu pháp thôi miên để trị liệu cho em ? Em thấy,” cậu quơ quơ quyển sách trong tay : “Nội dung trong này thật sự quá thần kì !”

Tô Duy lắc đầu. “Cũng không dễ như cậu tưởng tượng đâu, Đại Hoàng. Tôi không thích tiến hành thôi miên với người khác. Để trị liệu cho bệnh nhân, tôi thích nói chuyện cùng họ hơn là dùng phương pháp kia.”

Đại Hoàng vẫn chưa buông tha, tiếp tục hỏi : “Vì sao ? Không phải thôi miên dễ tiếp cận tiềm thức người bệnh hơn sao ?”

Tô Duy khẽ nhíu mày: “Tôi trước đây.. từng trải qua một lần thôi miên không tốt lắm.. rất thất bại.”

Đại Hoàng bĩu môi : “Thế thì sao nào, thất bại là mẹ thành công, phải vậy mới tích lũy được kinh nghiệm chứ !”

Tôi Duy khẽ cười khổ.

Đại Hoàng ngẩng đầu lên, thương cảm nhìn Tô Duy : “Bác sĩ, em cuối cùng cũng tin anh là một bác sĩ tâm lý hỏng bét.” Không đợi Tô Duy trả lời, cậu vội vã giải thích : “Đương nhiên em cũng không vì thế mà ghét anh đâu ! Anh càng tệ thì lại càng tốt, vì sau đó anh chỉ có thể trị liệu cho riêng em.”

Tô Duy ánh mắt trầm tĩnh nhìn Đại Hoàng, hồi lâu nâng tay lên ôn nhu vuốt tóc cậu. Tóc Đại Hoàng rất mềm, sờ vào vô cùng thích, Tô Duy mới vuốt tóc cậu vài lần đã thích loại xúc cảm này. Thế nhưng trên thực tế, đây mà một loại động tác rất thân mật, Tôi Duy luôn cho rằng mình cần phải duy trì khoảng cách với Đại Hoàng, nhưng lại tự an ủi mình rằng như này để giảm cảnh giác của Đại Hoàng đối với anh. Thế nên anh cho phép mình làm như vậy.

Một tuần sau khi làm bài kiểm tra, Tô Duy lại để Đại Hoàng vẽ House – Tree – Person một lần nữa. So với lần trước thì bức tranh lần này vô cùng khác, căn nhà đã có cửa sổ, nét vẽ cũng mảnh mai mà mềm mại.

Tô Duy chỉ nhìn thoáng qua đã lập tức nhăn mày lại. Anh cầm bức tranh trên tay, vẻ mặt không vui hỏi: “Cậu tìm hiểu ?”

Đại Hoàng giống như đứa trẻ làm sai, cúi đầu ngập ngừng nói : “Em, em cảm thấy tò mò.. liền lên mạng tra một chút…”

Tô Duy lắc đầu thở dài, “Cậu đã biết về bài kiểm tra này, trong tâm lý cậu sẽ sinh ra một cơ chế phòng ngự, kết quả bài kiểm tra sẽ không còn khách quan nữa. Thật đáng tiếc tôi không phải là một bác sĩ tâm lý giỏi, cậu làm được đến trình độ này, xem ra tôi phải phân tích lại nội tâm của cậu.”

Đại Hoàng lúng túng đỏ bừng mặt : “Xin lỗi.. Bác sĩ, sau này em sẽ không tò mò nữa..”

Tô Duy nói : “Có lẽ tôi phải không cho phép cậu tự học những vấn đề liên quan đến tâm lý nữa. Cậu rất thông minh, có thể sẽ thành công hơn tôi. Tôi không thể nhìn thấu cậu qua lớp vỏ ngụy trang, sẽ không tiếp tục trị liệu cho cậu được nữa…”

Đại Hoàng lắc đầu liên tục : “Em không xem.. không bao giờ xem nữa.”

Tô Duy nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, cố gắng khôi phục giọng nói ôn nhu của mình : “Được rồi, tôi muốn đến trường, cậu muốn đi theo không ?”

Đại Hoàng gật đầu.

Hai người thay quần áo ra khỏi nhà, đi tới trường đại học.

Trước khi vào tiết Tô Duy có thói quen rửa tay, trùng hợp Đại Hoàng cũng muốn đi vệ sinh, hai người đi tới phòng vệ sinh của trường.

Trong phòng có một nam sinh đưa lưng về phía họ, đúng lúc đang kéo tay ống áo lên, lộ trên cánh tay những hoa văn màu xanh dày đặc. Đại Hoàng và Tô Duy chỉ xem phim xã hội đen Hồng Kông mới thấy những hình xăm như vậy, không khỏi giật mình. Đại Hoàng trong nháy mắt thay đổi nét mặt hoảng sợ, lùi về phía sau ba bước.

Cậu nam sinh nghiêng người qua, liếc mắt nhìn bọn họ, đưa cánh tay đến bên vòi nước bình tĩnh giải thích : “Vừa thi thủy động học.”

“Hình xăm” được gột rửa dần dần biến mất. Tập trung nhìn kĩ, “hình xăm” kia chẳng qua là khối công thức chằng chịt.

Tô Duy một bên dở khóc dở cười, một bên tự hỏi Đại Hoàng có phải phản ứng kích động quá không.

Nam sinh kia rửa xong cánh tay ngẩng đầu nhìn gương một chút, đột nhiên sững người : “…Lộ Tiêu. !”

Cậu nam sinh trên tay đầy công thức kia tên Nhậm Tiểu Thiên.

Tô Duy hết tiết vội vã chạy đến sân cỏ, chỉ thấy Nhậm Tiểu Thiên và Đại Hoàng sóng vai nằm trên sân, hai người nhìn nhau chăm chú.

Tô Duy tiến đến, Nhậm Tiểu Thiên không nhanh không chậm bò dậy : “Thầy Tô”, Đại Hoàng cũng cao hứng nhảy dựng lên : “Thầy ~~~”

Tô Duy bảo Đại Hoàng rời đi chỗ khác một lúc, cùng Nhậm Tiểu Thiên nói chuyện. Nhậm Tiểu Thiên và Đại Hoàng rất gần gũi, ngày trước học cùng một trường với nhau. Nhậm Tiểu Thiên khẽ nói : “Tôi có lẽ là người bạn duy nhất của cậu ấy.”

Ấn tượng Nhậm Tiểu Thiên để lại cho người khác là vẻ ngoài lạnh lùng, cũng không nói cười tùy tiện, Tô Duy mới gặp gỡ thì cho rằng đây là một người rất nghiêm túc, nhưng tiếp xúc rồi thì thấy cậu ta chỉ là biểu tình không phong phú, thật ra còn có chút hài hước.

Nhậm Tiểu Thiên nhét tay vào túi, nhớ lại chuyện cũ chợt rầu rĩ : “Khi đó cha chưa mất cậu ấy đã rất lãnh đạm, ít nói, không tham gia bất cứ hoạt động tập thể nào. Sau đó cha cậu ấy qua đời, tính tình lại càng không ai chịu được. Cậu ấy không thích nói, cũng không thích nghe người khác nói chuyện, nếu có ai làm phiền liền không chút khách khí đánh đuổi người ta, không thì cũng tự bỏ đi. Có lẽ bởi vì tôi cũng ít nói, nên so với người khác gần gũi cậu ấy hơn.”

Tô Duy không cảm nhận được địch ý của cậu ta với Đại Hoàng liền loại bỏ giả thiết Đại Hoàng sợ cậu ấy đi. Thế nhưng lúc Đại Hoàng mới gặp cậu ta thì biểu hiện vô cùng kinh hoàng.. Tô Duy rời ánh mắt, liếc về cánh tay đã tẩy sạch mực của Nhậm Tiểu Thiên, đột nhiên nhớ lại chỗ xương cụt Đại Hoàng có một vết sẹo vô cùng kỳ quái.

“Cậu ấy bị mẹ kế ngược đãi sao ?”

“Trước khi cha cậu ấy mất thì không. Qua đời rồi thì.. thường xuyên..”

Trên đường trở về, Tô Duy dừng xe vài lần mua mấy thứ. Anh từ cửa hàng hoa cầm ra một bó hoa cúc trắng, Đại Hoàng ngồi trên xe không khỏi giật mình, khoa trương nở nụ cười : “Bác sĩ, anh làm cái gì vậy ?”

Tô Duy vào trong xe, rất bình tĩnh đưa bó hoa cho Đại Hoàng : “Tặng cho cậu.”

Đại Hoàng ngạc nhiên nhận lấy, “Tặng cho em ? .. Bác sĩ. anh rốt cuộc nhận thấy em rất được sao ?”

Tô Duy cau mày quan sát vẻ mặt của cậu : “Cậu có cảm giác gì ?”

Đại Hoàng giả vờ thẹn thùng cúi đầu gảy hoa cúc, đột nhiên nhanh như chớp sát lại gần hôn lên môi Tô Duy một cái, đáy mắt phức tạp, vuốt vuốt cánh hoa, cười mà không nói.

Sắc mặt Tô Duy thay đổi một lúc, cuối cùng lạnh lùng : “Đây là hoa cúc.”

Đại Hoàng cười đến giảo hoạt : “Đây là hoa bác sĩ tặng em.”

Giằng co một hồi, Tô Duy cuối cùng không nhịn được chửi một tiếng “Fuck”, đạp chân ga, phóng xe đi.

Về đến nhà, Tô Duy phát hiện một bó hoa hồng xinh đẹp được đặt trước cửa nhà, anh cau mày nhặt nó lên xem nhưng không thấy tấm thiệp hay chữ ký của người nào.

Đại Hoàng bắt đầu không vui, cúc trắng bị hoa hồng kiều diễm áp đảo : “Bác sĩ, ai tặng anh vậy ? Là tên cảnh sát xấu xa hay thầy giáo hư hỏng kia ?”

Tô Duy không quan tâm hoa này của ai tặng, vừa vào nhà liền tiện tay ném nó vào thùng rác. Đại Hoàng mới đây còn sầu não đã lập tức cao hứng lên

.

Đến khi Tô Duy từ phòng vệ sinh đi ra, chỉ thấy Đại Hoàng không biết từ đâu lấy ra một bình thủy tinh, cẩn cẩn trọng trọng đặt bó cúc vào bình.

Tô Duy nhíu mày : “Vứt đi.”

Đại Hoàng lập tức kéo bình hoa vào ôm trong lòng : “Không vứt!”

Tô Duy cố gắng nhẫn nại nói : “Vứt đi, sâu bọ.”

Đại Hoàng vẫn như trước kiên trì : “Không vứt !”

Tô Duy chán cùng cậu dây dưa, lãnh đạm đi vào thư phòng, ở sổ ghi chép viết ‘hoa cúc’, ‘màu trắng’, vẽ lên trên một chữ X.

Một lát sau Đại Hoàng đi vào, đáng thương ngồi bên chân Tô Duy. “Bác sĩ, em thừa nhận biết anh tặng hoa là để thử em. Nhưng mà em thực sự thích anh.”

Tô Duy thở dài : “Thích dạng gì ?”

“Lúc anh ở cạnh em thì tim sẽ đập rất nhanh, em thích nhìn lén bác sĩ, mong được ở bên cạnh bên anh. Em ở nhà nấu cơm, nghĩ đến việc anh ăn món gì đó do em làm sẽ thật cao hứng, một chút cũng không thấy mệt mỏi.”

Tô Duy lắc đầu, “Đại Hoàng, cậu đang lầm tưởng, đây là đồng cảm..”

Đại Hoàng đột nhiên nhảy lên ôm cổ Tô Duy, đặt môi mình lên môi anh, đầu lưỡi cạy môi anh bừa bãi xâm nhập. Tô Duy ngây người, để cậu hôn anh một lúc sau đó dùng sức đẩy Đại Hoàng ra.

Đại Hoàng ngã xuống dưới đất, môi run nhè nhẹ…”Xin lỗi.. nhưng Tô Duy.. em với anh là nhất kiến chung tình! Lần đầu tiên gặp đã theo anh về nhà, em căn bản không biết anh là bác sĩ gì đấy, tâm lý gì đấy..”

Tô Duy thật lâu sau mới ngồi dậy, đi đến ban công, lưu lại cho Đại Hoàng một bóng lưng cao ngất. “Làm bác sĩ tâm lý là không thể tiếp nhận tình cảm của bệnh nhân —— kết thúc trị liệu năm năm, bác sĩ tâm lý với bệnh nhân mới có thể kết hôn, đây là một trong những quy định với người khác giới. Nếu như sau năm năm cậu vẫn còn tình cảm như bây giờ, tôi sẽ cho cậu một cơ hội.”

“Năm năm..” Đại Hoàng cười khổ, “Bác sĩ, anh là đang lấy lệ. Được rồi, năm năm thì năm năm.. em vẫn có lòng tin.”

Thẳng đến khi Đại Hoàng rời đi, Tô Duy mới tự giễu lẩm bẩm : “Nhất kiến chung tình ? Cái này thứ buồn cười này thực sự tồn tại sao ?”

Qua một thời gian, Tô Duy vẫn thường xuyên kiểm tra sổ tay của Đại Hoàng, xem cậu ghi chép những cảnh đã gặp trong mơ và những cảm xúc thường lờ mờ ẩn hiện..

Hồi đầu Đại Hoàng thường xuyên mơ bị quái thú truy đuổi, sau đó giấc mơ của cậu càng ngày càng mất trật tự, hầu như không ra một cái gì đó cụ thể.

Đại Hoàng tò mò quan sát biểu tình của Tô Duy : “Bác sĩ, từ trong giấc mơ của em có thể nhìn ra cái gì ?”

“Bị quái thú truy đuổi, có xu hướng nói lên cậu đã làm điều gì đó trái với lương tâm của mình.”

Đại Hoàng hơi sững người, thần tình mê man, cũng không cảm thấy chột dạ : “Trái với lương tâm ? Là .. là em ..em ở sau lưng chửi tên cảnh sát xấu xa kia sao ?”

Tô Duy vuốt vuốt tóc cậu —— Tóc Đại Hoàng thật mềm, anh giống như đã nghiện làm loại động tác này..

“Cũng chưa chắc, đấy là trong tiềm thức cậu nói lên thôi, cũng có thể là loại chuyện do nhân cách kia cậu làm.”

Đại Hoàng tự giễu cười khổ : “Nhân cách còn lại .. Giết mẹ kế của mình sao ? Hay hạ thuốc diệt chuột với bà ấy ..?”

Tô Duy nhìn sổ ghi chép của cậu, bởi vì giấc mơ rất phức tạp, có rất nhiều cái Đại Hoàng không thể dùng từ ngữ của mình để diễn đạt lại thật chính xác. Tô Duy không khỏi lắc đầu. “Đại Hoàng, lớp vỏ ngụy trang trong cậu càng ngày càng lợi hại..”

“Sigmund Freud cho rằng giấc mơ là những điều tiềm thức không ngừng nhắn nhủ. Mà tiềm thức sau khi nhận thức được sẽ nảy sinh bài xích với những gì từng xảy ra, sợ hãi, huyễn tưởng, ham muốn… Nhưng động cơ không phù hợp với chuẩn mực đạo đức, những ham muốn phi lý hay những dục vọng cá nhân sẽ bị con người kìm nén lại ở trong tiềm thức. Mỗi người đều có một cái ‘siêu tôi’, giống như là cảnh sát trong đầu cậu đang đi tuần tra, để thoát khỏi cảnh sát, tiềm thức hướng cậu nhắn nhủ rằng cần phải che giấu nó đi.”

“Trẻ con nhận thức được ít nhất, vậy nên hầu như không che giấu gì trong mơ. Trong khi người lớn thì ngược lại, ham muốn càng mãnh liệt, càng đáng sợ thì lớp vỏ ngụy trang, che giấu trong giấc mơ càng ngày càng lớn hơn.”

Đại Hoàng cắn môi dưới : “Điều này nói lên cái gì ? Em đọc “Phân tích giấc mộng” của Sigmund Freud, nó có quan hệ gì sao ? .. Em thật sự không biết trong tiềm thức em đang muốn che giấu cái gì, em chỉ biết là em mong muốn anh mỗi ngày dành nhiều hơn một chút thời gian cho em, em có thể có thêm nhiều hơn một chút thời gian được nhìn thấy anh.”

Tô Duy ánh mắt phức tạp nhìn cậu, vuốt tóc cậu giống như vuốt lông một con cún nhỏ..

Một lát sau, Đại Hoàng thấp giọng hỏi, “Bác sĩ, em cũng không biết em rốt cuộc là người như thế nào, có thật là một tên tội phạm xấu xa hay không nữa. Anh có thể hứa sẽ tin em không ?”

Tô Duy nói, “Tôi tin.”

Đại Hoàng cười cười, ngồi xuống bên chân Tô Duy, lại gối đầu lên đầu gối anh, không nói gì nữa.