Chương 5

So với miếng bít tết, khiến Nguyễn Mộng càng hoảng sợ và luống cuống hơn chính là sự khác thường của Vệ Cung Huyền.

Anh thật sự rất không bình thường…

Không phải cô đa nghi hoặc là đa tâm, quả thật không bình thường. Phi thường, phi thường, phi thường không bình thường!

Theo lý thuyết… Anh sẽ không về nhà lúc giữa trưa, cho dù trở về cũng không phải trực tiếp muốn cô! Lại còn nhiều lần như vậy… Giống như kiếp trước, một tuần chỉ một hai lần không phải tốt lắm sao?!

Thật vất vả đem bít tết cùng salad nhét vào trong bụng, Nguyễn Mộng đứng lên chuẩn bị thu dọn nhưng chuyện kinh ngạc lại xảy ra trước mắt cô: Vệ Cung Huyền lại trước cô một bước, đem chén dĩa thu dọn tới bồn rửa chén!

Trời, đùa phải không…Cô nhất định là đang nằm mơ…

“Em muốn đi đâu?”

Nhìn cô nghiêng ngả bước khỏi phòng bếp, Vệ Cung Huyền hỏi.

Là mộng, là mộng, kỳ thực nói không chừng cô đã chết, tất cả đều là ảo giác mà thôi… Không phải nói trước khi chết người ta thường hay có ảo giác sao? Có lẽ đây là… Đúng rồi, nhất định là như vậy!

“Em nói anh là mộng?”

Vệ Cung Huyền không biết khi nào đã đến trước mặt Nguyễn Mộng, cô vuốt cái mũi, vô cùng đáng thương ngẩng đầu, chóp mũi đỏ bừng.

“Em mới là mộng.”

Mình mới là mộng…Ý của anh là, cô mới là Mộng?

Đầu óc Nguyễn Mộng choáng váng, cái gì cũng không suy nghĩ, hoàn toàn không có ý thức được Vệ Cung Huyền đang nói chuyện với cô. Cả người ngây ngốc bị anh kéo đến ngồi xuống sofa phòng khách, ánh mắt vẫn cứ dại ra.

Trời đất, ai tới nói cho cô, cô hiện tại rốt cuộc là sống hay là chết?!

“Em đang nghĩ gì thế?”

Không phải lòng hiếu kỳ của Vệ Cung Huyền nặng. Thật sự là ánh mắt Nguyễn Mộng quá mức quỷ dị, làm cho anh không hỏi không được.

Nguyễn Mộng đột nhiên bắt lấy tay anh:

“Em, em còn sống không? Em…em không chết? Thật sự không chết?”

Nếu tất cả những chuyện này là sự thật, vì sao chỉ có Vệ Cung Huyền thay đổi? Vì sao như vậy? Vì sao?

Theo lý thuyết, mặc kệ thế nào thì mọi chuyện vốn sẽ theo quỹ đạo của nó không phải sao?

“Em đương nhiên không chết, em không sao chứ?”

Bàn tay to sờ lên trán cô. Không phát sốt, vì sao đột nhiên bắt đầu nói mê sảng?

Nguyễn Mộng giật mình rút tay về. Cô giờ mới chú ý tới chính mình đột nhiên nắm lấy tay anh.

Cô nuốt ngụm nước miếng, cảm thấy đầu óc mình thật ngu ngốc, muốn biết đây là thật hay giả không phải đơn giản sao, cần gì phải hỏi Vệ Cung Huyền?

Nghĩ như vậy, cô liền đưa cổ tay lên miệng, hung hăng cắn một ngụm. Miệng lập tức truyền đến vị máu làm người ta buồn nôn. Nhìn màu máu giống như kiếp trước lúc sắp chết cô nhìn đến dòng chữ đỏ kia “Phòng cấp cứu”, làm cho người ta tan nát cõi lòng.

Rất đau, rất đau, cho nên…Cô hẳn là còn sống đi? Nguyễn Mộng nhắm mắt lại, không hiểu vì sao, hiện tại chỉ có như vậy mới có thể làm cho cô tin tưởng bản thân còn sống không?

Vệ Cung Huyền lập tức phản ứng mau lẹ:

“Em đang làm cái gì?”

Tay bị anh bắt được, Vệ Cung Huyền nhanh chóng tìm được hòm thuốc, lấy cồn iod cùng băng gạc. Nguyễn Mộng rụt tay về, cười gượng:

“Ách ha ha, em không đau, không đau…”

“Không đau cũng không thể làm chính mình chảy máu.”

Anh nói, mí mắt hơi hơi nâng lên, mang bộ dáng không cho phép phản đối. Nguyễn Mộng không dám cự tuyệt anh, bị anh trừng mắt liền ngoan ngoãn. Bàn tay đưa ra cho anh xử lý miệng vết thương.

Cô cắn cũng không mạnh, nhưng cũng không nhẹ, máu chảy không ít, nhưng trong lòng Nguyễn Mộng nhẹ nhàng thở ra – Ít nhất xác định bản thân là người sống, không phải chỉ là một luồng u hồn.

“Anh biết không?”

Cô nói, Vệ Cung Huyền giương mắt nhìn cô, không biết cô muốn nói cái gì.

“Nghe nói người ta trước khi chết có thể nhìn thấy những ký ức tốt nhất trong cả đời… Nhưng mà em không thấy được, cho nên… Em chưa chết phải không?”

Cô trợn tròn mắt nhìn anh. Vệ Cung Huyền lúc này mới phát hiện thì ra mắt Nguyễn Mộng thật đẹp, trắng đen rõ ràng, lại mang theo tầng nước mỏng manh, thật đẹp. Chỉ vì bình thường đều chú ý cơ thể mập mạp của cô mà xem nhẹ gương mặt cô.

“Em làm sao có thể chết?”

Anh cũng không tự giác đem thanh âm đè thấp xuống, làm cho nó trở nên dịu dàng hơn.

“Em không phải đang ngồi trước mặt anh sao?”

“Đúng vậy, em không chết…”

Nguyễn Mộng thì thào, nhìn anh thắt lại nút băng gạc:

“Em không chết…”

Vệ Cung Huyền đứng lên, kéo cô đứng lên:

“Em đi nghỉ ngơi một lát, buổi tối anh sẽ gọi người mang bữa tối đến.”

“A?”

Nguyễn Mộng sửng sốt một chút:

“Em có thể tự làm…”

“Em chỉ cần chờ là được rồi.”

Anh nói, không cho cô cơ hội phản bác. Thuận tay nhặt tây trang, áo khoác, cùng caravat trên sofa. Nguyễn Mộng ma xui quỷ khiến muốn giúp anh đeo caravat, nhưng bị anh cự tuyệt.

“Tay em.”

Nguyễn Mộng lắc đầu:

“Em không sao.”

Chỉ cắn một cái thôi. Hơn nữa…Cô thật sự không cần anh quan tâm. Anh càng quan tâm cô, cô càng lún sâu, cuối cùng lúc chết càng thảm.

Vệ Cung Huyền chính là kiếp số đời này của cô, trốn tránh cũng không thoát.

Anh không tiếp tục cự tuyệt cô, để cho cô thắt caravat giúp mình. So với anh làm nhìn tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Vệ Cung Huyền kinh ngạc nhìn nữ nhân trước mắt. Cô không tính là cao, thời điểm đứng thẳng người chỉ đến cằm anh, cũng không gọi là đẹp, cả người tròn tròn giống trái cầu, nhưng nhìn cô cúi đầu đeo caravat cho anh, cảnh tượng thật đẹp mắt.

Người đột nhiên căng cứng, bộ phận nào đó nhanh chóng trương lên. Vệ Cung Huyền cúi đầu than nhẹ một tiếng, nắm lấy tay Nguyễn Mộng, đem cô ngồi xuống sofa:

“Nghỉ ngơi đi, anh về công ty.”

Nguyễn Mộng gật gật đầu, nhìn anh cầm chìa khoá xe đi tới cửa thay giày rồi rời đi.

Thật sự là gặp quỷ mà…

Nguyễn Mộng ngồi trên sofa một lát, miễn cưỡng có chút sức lực liền đứng lên đi vào phòng bếp.

Theo lý thuyết, cô cần phải uống thuốc sau khi ăn nửa giờ. Đại khái hiện tại đã qua hơn một giờ. Thời gian sớm qua. Nếu không phải Vệ Cung Huyền…

Đến bây giờ cô cũng vô phương tiếp nhận mọi chuyện đã xảy ra. Chẳng lẽ lúc sống lại, bản thân đã biến thành tuyệt thế mỹ nhân?

Nguyễn Mộng cúi đầu nhìn lại bản thân…

Được rồi, cô vẫn là người phụ nữ mập mạp trước đây. Toàn thân cao thấp chỗ nào cũng không liên quan đến tuyệt thế mỹ nhân. Cho dù có thay đổi, tuyệt đối cũng không phải nguyên nhân Vệ Cung Huyền thay đổi thái độ.

Hơn nữa, điều kỳ quái nhất không phải thái độ anh thay đổi mà là thời gian. Gần hai ngày. Cũng chỉ là hai ngày, hai ngày nha, Vệ Cung Huyền đối với cô như đối xử với người khác, đây không phải là thái độ trước đây của anh, làm cho Nguyễn Mộng không thể không cảm thấy kỳ quái.

Trên thế giới đúng là xảy ra chuyện cưới trước yêu sau hay vì tình dục mà yêu nhau, nhưng những chuyện này tuyệt đối sẽ không phát sinh trên người Vệ Cung Huyền. Đây đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!

Đợi đến khi mùi thuốc bắc gay mũi tiến vào trong mũi, cô mới phát hiện bản thân đã quên mở máy hút khói. Nhanh chóng mở máy, đem thuốc lược bỏ cặn, giống như là không biết đắng, cô trực tiếp đem chén thuốc nuốt xuống. Uống xong, thậm chí ngay cả xúc miệng cũng không cần, cô trực tiếp đem chén bỏ vào máy rửa chén, đem mọi thứ dọn dẹp một lần nữa.

Nên làm gì tiếp bây giờ?

Nguyễn Mộng đứng trong phòng bếp, ngây ngốc không biết nên làm gì cho phải. Một lát sau, cô mới nhớ tới buổi sang đem quần áo bỏ vào máy nhưng chưa giặt, vì thế lập tức hướng về phía phòng giặt quần áo.

Kỳ thật, giặt quần áo là việc rất đơn giản, nhất là đã có máy giặt. Nguyễn Mộng cơ hồ cái gì cũng không cần làm, chỉ cần đem quần áo bỏ vào là xong.

Kiếp trước cũng có đôi lúc cô tự giặt lấy. Nhưng kể từ khi phát sinh chuyện của anh, sau này mọi việc cô đều quẳng cho người giúp việc. Bản thân cái gì cũng không làm, sống mơ mơ màng màng, muốn trốn tránh sự thật cùng người đã làm tổn thương cô.

Nguyễn Mộng tươi cười, cô dùng chậu bưng quần áo ra ban công. Sao cô lại quên chứ? Cô vốn xuất thân từ gia đình bình dân, chẳng qua là gả cho người có tiền, bản thân vẫn là Nguyễn Mộng, không có cách nào mà thay đổi.

Luôn muốn có được những thứ hư không, lại quên mất bản thân.

Phơi xong quần áo, Nguyễn Mộng ghé vào lan can nhìn xuống dưới. Đúng là buổi chiều trong tiểu khu thật yên tĩnh, mọi người đều nghỉ trưa…

Nhìn mặt trời, cảm giác thật tốt, thật ấm áp. Cô đã từng ở bên trong nhà xác cảm thụ qua cảm giác lạnh như băng thê lương nhất của đời người. Khi đó cô đã nghĩ, nếu có thể phơi nắng them một lần thì tốt biết bao, có thể phơi nắng thêm một lần là chuyện hạnh phúc tới dường nào.

Tâm động không bằng hành động, Nguyễn Mộng vừa gian nan vừa mệt mỏi đem ghế quý phi trong thư phòng chuyển tới ban công. Nhìn ánh mặt trời chiếu lên người cô, thật nóng thật nóng, nhưng Nguyễn Mộng thậm chí cảm thấy bản thân thật yêu độ ấm như thế này! Nếu có thể phơi cả đời thì thật tốt!

Phơi phơi, tựa hồ ngay cả thân thể đau nhức cũng tốt hơn rất nhiều. Đại khái đến lúc năm giờ, Nguyễn Mộng cảm thấy bản thân nghỉ ngơi đã đủ, liền đứng dậy, tìm cái khăn sạch sẽ cùng cây chổi, bắt đầu quét dọn vệ sinh từ trong ra ngoài.

Cô không thay quần áo, vẫn cứ mặc áo sơ mi của Vệ Cung Huyền, đem sàn phòng khách lau chùi đến khi sạch sẽ bóng loáng thì trời đã tối.

Chuông cửa đột nhiên vang lên. Nguyễn Mộng không hề nghĩ ngợi liền chạy đi mở cửa. Do vội vàng nên va vào một bức tường bằng thịt, cái mũi bị đập mạnh, nước mắt bỗng chốc liền rơi xuống.

Ngước mắt lên mới phát hiện thì ra là Vệ Cung Huyền. Nguyễn Mộng nhìn nhìn đồng hồ trên tường:

“…Sao anh về sớm vậy?”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, trán Vệ Cung Huyền liền ẩn ẩn có ba vạch đen. Nguyễn Mộng lập tức biết mình nói sai, vừa định hỏi lại, Vệ Cung Huyền lại nhéo nhéo khuôn mặt cô:

“Ai cho phép em mặc như vậy tới mở cửa? Không phải anh đã nói buổi chiều sẽ cho người đưa bữa tối sao?”

Để anh nhìn thấy thì không sao, dù sao anh là chồng của cô. Nhưng vạn nhất người tới không phải là anh mà là tài xế thì sao?

“Hơn nữa, em làm cái gì, làm cho bản thân bẩn như vậy?”

Lúc này nhìn cô thật giống con mèo nhỏ lấm lem bùn đất.

Nguyễn Mộng sửng sốt, vội vàng cúi đầu xem bản thân, lúc này mới phát hiện cô đem quần áo của anh làm bẩn. Cô khẩn trương đứng lên, vội vàng xua tay:

“Thực, thực xin lỗi…em sẽ giặt sạch sẽ…”

“Được rồi, vào đi thôi.”

Vệ Cung Huyền ôm lấy thắt lưng cô, cùng cô vào nhà.

Nguyễn Mộng ngây ngốc bị anh mang đi. Nhìn phòng khách không nhiễm một hạt bụi làm cho Vệ Cung Huyền kinh ngạc:

“Buổi chiều em làm gì?”

“Ách, giặt quần áo, quét dọn vệ sinh…”

“Không mệt sao?”

Nguyễn Mộng không biết anh hỏi cái này là có ý gì. Cô nuốt nuốt nước bọt, dè dặt cẩn trọng lắc lắc đầu, khoé mắt liếc nhìn cơm hộp Vệ Cung Huyền cầm trên tay:

“Anh còn chưa ăn cơm? Buổi chiều em quên đi mua đồ ăn, nếu không hay là kêu bên ngoài đi…”

Đây là đồ ăn anh mang cho cô, cho nên… không phải là bít tết cùng salad cà rốt? Hai món này là thức ăn cô hận nhất.

“Không cần, em tuỳ tiện làm một chút này nọ cho anh là được.”

“Ôi?”

Nguyễn Mộng cảm thấy bản thân càng ngày càng không hiểu người đàn ông này.

“Nếu như anh chưa ăn vì sao không ăn bên ngoài rồi trở về, hoặc là mang về hai phần?”

Vệ Cung Huyền hơi ngượng: “Ừm…Anh đã quên.”