Chương 5

“Cha!” Vương Ninh Hinh dung nhan xinh đẹp đáng yêu từ cửa phòng gọi vào.

Nghe tiếng gọi quen thuộc của nữ nhi, Vương Thiên Hữu vội vàng bỏ văn kiện xuống, ngẩng đầu lên, vừa mừng vừa sợ nói: “Hinh nhi.”

“Nghe rõ! Trả lời.” Nàng nhảy vào văn phòng, buông vật trong tay ra, nhào về phía cánh tay đang dang rộng kia.

“Tiểu bảo bối của cha đã đến rồi à, mau để cha nhìn con một cái, có béo lên không, hay vẫn gầy như trước?” Vương Thiên Hữu dán mặt vào khuôn mặt tinh xảo khéo léo của nữ nhi, yêu thương cọ xát một hồi, rồi mới cam lòng ôm nữ nhi hướng đến ghế sô pha:.” Hinh nhi của cha gần đây thế nào? Đã lâu cha không thấy con, cha rất nhớ con!”

“Hinh nhi cũng rất nhớ cha và mẹ!” Vương Ninh Hinh ngồi trên lòng cha, ôm chầm lấy ông, giống như coi cha là chiếc gối ôm vậy, Vương Thiên Hữu vui mừng cười ha hả. Từ khi nữ nhi đến ở Diêm trang, đã lâu lắm rồi ông không thấy vui như thế này.

“Ui, Hinh nhi của cha hình như nặng hơn một chút a.” Thử thử sức nặng trên đùi, ông có điểm kinh ngạc đông thời cũng không cam tâm, “Tên tiểu tử họ Diêm kia còn may, không ngược đãi bảo bối của cha.” Vốn Vương Thiên Hữu luôn miệng khen Diêm Tính Nghiêu, nhưng từ khi nữ nhi của ông bị hắn lấy mất, đối với con rể tương lai này, ông rất bất mãn.

Nếu biết bọn họ còn ngủ cùng giường, bất mãn của cha có khi còn lớn gấp bội, nhưng mà… Vương Ninh Hinh lè lưỡi, nàng không có mặt mũi nào để nói chuyện đó cả.

“Đương nhiên rồi!” Vương Ninh Hinh đắc ý ngẩng cao đầu, “Con đã sớm cảnh cáo Nghiêu, nếu hắn dám khi dễ con, con sẽ ly dị hắn.”

“Ly dị?” Vương Thiên Hữu bóp chóp mũi của nữ nhi, “Chưa kết hôn đã muốn ly dị, một chút tinh thần chiến đấu cũng chẳng có, bộ không thấy mất mặt quá à?”

Vương Ninh Hinh day day cái mũi, xuýt xoa nói: “Quản cái gì, tinh thần với không tinh thần, cha cũng không phải không biết con không có tế bào vận động.”

“Con thật là… đã lập gia đình rồi, mà tính tình vẫn như tiểu hài tử thế kia.” Quên đi, tuổi nàng còn nhỏ, giảng cái đạo lý hôn nhân xem ra còn quá sớm, cũng may mắn là Diêm gia đã đáp ứng chờ vài năm sau mới bàn chuyện kết hôn. Nhìn dung nhan kiều diễm của nữ nhi trước mắt, Vương Thiên Hữu đột nhiên đối với việc nữ nhi thành con dâu của Diêm gia có điểm vui mừng.

Vương Ninh Hinh cười hì hì nhảy xuống lòng cha, hôm nay nàng đi đến cửa hàng bánh ngọt rồi mới sang đây, “Cha, hôm nay có Hinh nhi uống trà trưa với người, có hay cảm thấy hạnh phúc hay không?”

“Đương nhiên, có Hinh nhi bảo bối tiểu mỹ nhân đáng yêu cùng uống trà với cha, sao cha không cảm thấy hạnh phúc chứ!”

Vương Thiên Hữu cũng biết nữ nhi thích nhất là Mân Côi trà, hôm nay có thể cùng nàng vui chơi, nói nói cười cười, hoà thuận vui vẻ.

Cốc cốc! Tiếng đập cửa vang lên.

“Vào đi!” Thư ký bên ngoài đã được dặn không để ai quấy rầy bọn họ, bây giờ lại gõ cửa, nhất định là chuyện quan trọng.

“Chủ tịch Lôi Khắc An Đức Sâm tiên sinh tới chơi.”

“Lôi Khắc. An Đức Sâm?!” Vẻ mặt nghi hoặc nhanh chóng chuyển thành kinh hỉ, ông vội đứng dậy nói, “Mau mời vào!”

Cô thư ký đưa một gã nam tử tuấn mỹ cao lớn, tóc vàng vào văn phòng, rồi lập tức ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

Vương Ninh Hinh nhìn cha và vị khách ngoại quốc trông rất quen, cảm thấy có chút kỳ quái. Một bên đã năm mươi, một bên tuổi vừa đủ nhập ngũ, nếu là bằng hữu, tuổi cũng thua kém nhiều, còn nếu là khách bình thường thì có vẻ không đúng lắm.