Chương 5

Sao lại bị cô kích động ? Bạch Bạc Sĩ không hiểu.

Ba tiếng sau bữa tối, anh và Xa Gia Lệ ở trong quán uống không ngừng nghỉ, rót bia cho nhau, so tài tửu lượng. Có lẽ do nồng độ cồn thôi thúc, kéo gần khoảng cách lại, bọn họ cãi nhau ầm ĩ, cười nhạo đối phương không có ai muốn, sau đó cuồng nhiệt chọn những bài thất tình để hát, bầu không khí thật thoải mái.

Bạch Bạc Sĩ hát bài “K ca chi vương” của Trần Dịch Tấn —— “Tôi tưởng rằng nếu hát với cả tấm lòng, em sẽ đối với tôi quan tâm nhiều hơn nữa, tôi cho rằng mặc dù tình yêu đã là chuyện quá khứ, thiên ngôn vạn ngữ nói hết ra có thể trấn an lẫn nhau…”

Gia Lệ xuỳ anh, Bạch Bạc Sĩ tức chết, thật muốn đè bẹp cô. Anh hát với một tình cảm nồng nàn, cô lại ở một bên cười hì hì.

Tới khi vẻ mặt Gia Lệ ai oán trổ tài hát bài “Chinh phục”, cô hát khản cả giọng, cực kỳ xuất thần. “Cứ như vậy bị anh chinh phục, uống cạn chất độc mà anh giấu kỹ…”

Bạch Bạc Sĩ bấm nút hiệu ứng âm thanh Donald Duck, giọng hát Gia Lệ liền trở nên sai nhịp hoàn toàn, cô giận tới nỗi cầm microphone đập anh.

Anh bật cười ha hả, chuyển bài. Ca khúc tiếp theo, “Cô đơn khó chịu” của Lý Tông Thịnh.

“Của tôi!”

“Của tôi!” Hai người bọn họ đồng thời kêu lên.

“Cô muốn?”

“Anh cũng muốn?”

Gia Lệ lập tức giật lấy microphone. “Tôi hát trước, mỗi người một đoạn.” Cô bỏ giày cao gót ra, nhảy lên ghế sô pha, gật gù đắc ý ra sức hát vang, vừa gào vừa la!

“Cứ luôn vô duyên vô cớ trào dâng cơn khó chịu, nhưng với đại đa số người, chuyện cười thật đặc sắc, sao không thẩy hổ thẹn tự mình rời xa?”

Bạch Bạc Sĩ hát điệp khúc: “Cô đơn khó chịu oh cô đơn khó chịu ~~” anh hát nối sai đoạn.

“Ngốc ~~ đâu phải đoạn đó!” Gia Lệ trừng mắt nhìn anh, hát tiếp: “Không phải chưa nghĩ tới, tùy ý nói chuyện yêu đương, ngày lại qua ngày. Cũng sắp tới 30 tuổi, cuộc sống sau này phải có trách nhiệm với bản thân ra sao?”

“Oh ~~ Cô đơn khó chịu oh oh, cô đơn khó chịu ~~” lần này Bạch Bạc Sĩ tiếp lời rất chuẩn.

Bọn họ lớn tiếng hợp ca: “Tình yêu là sự chờ đợi cực khổ nhất, tình yêu là tương lai xa xôi nhất, thời gian không trở lại, ah thời gian không trở lại, chỉ có mình tự cổ vũ cho mình, chỉ có mình tự xót thương cho mình…”

Ô ô ~~ đây căn bản là tiếng lòng của bọn họ, nắm chặt microphone, bọn họ hát hết mình, trút bỏ hết oán giận trong lòng.

Hai người rống to: “Cô đơn khó chịu ~~ cô đơn khó chịu ~~ lúc này đây đừng hỏi tâm tình tôi ra sao không trầm không tốt không xấu, oh oh ~~ cô đơn khó chịu ~~ cô đơn khó chịu ~~”

Bọn họ hát sung tới nỗi mặt đỏ tía tai, Gia Lệ hát mà rơi lệ. Ô ô ~~ cảm thán cho đường tình mình nhiều chông gai.

Bạch Bạc Sĩ hát mà quặn đau, ấm ức cho bản thân mình. Đương hát ca khúc “Cô đơn khó chịu” của Lý Tông Thịnh, bọn họ quên hết ân oán trước kia, thương cảm lẫn nhau.

Vài tiếng sau, Bạch Bạc Sĩ ngà ngà say, Xa Gia Lệ say bí tỉ.

Gia Lệ nhắm hai mắt, ngã xuống ghế sô pha, lắc lắc thân thể nói lảm nhảm. “Tôi muốn một người đàn ông vĩnh viễn yêu tôi, tôi muốn một người đàn ông chuyện gì cũng nghe theo ý tôi, tôi muốn…”

“Gì cơ gì cơ?” Bạch Bạc Sĩ cười, bàn tay đỡ lấy trán, liếc nhìn cô, anh cũng có ba phần say rồi. “Không thể nào, không thể nào.”