Chương 5 – Biến họa lạ kỳ

Gió rít mang theo kình phong, lạnh muốn buốt xương.

Có ai biết được, nóng nhất và lạnh nhất, đều có một cảm giác như nhau?

Đinh Hỷ biết.

Y xông vào trong thương trận này, như xông vào trong một lò lửa đang thiêu đốt hừng hực.

Trái tim của Đặng Định Hầu chùng xuống.

Đinh Hỷ không thể chết được.

Nhất định Đinh Hỷ phải đem y lại chỗ phong thơ và mấy người chết, nhất định phải tìm ra bí mật người nào đã phản bạn.

Có điều Đặng Định Hầu cũng biết, Vương đại tiểu thơ và Kim Thương Dư sẽ không ngừng tay.

Y chỉ còn nước trừng mắt nhìn Đinh Hỷ đâm đầu vào lò lửa, rồi trừng mắt nhìn y bị hai cây thương móc lên trời.

Bỗng nghe có tiếng la nhẹ, có tiếng hô khẻ, một vật gì đó bay lên trời.

Bay lên không phải là Đinh Hỷ, mà là cây Kim Thương của Dư Tam gia!

Cao thủ đang đấu với nhau, binh khí có chết cũng không thể rời khỏi tay, cây Kim Thương của Dư Tam Gia tại sao lại rời khỏi tay y?

Chính cả y cũng không biết rõ lý do.

Trong khoảnh khắc trước khi Kim Thương Dư sút tay ra, y thấy có một người xông vào giữa bóng hai cây thương của y và Vương đại tiểu thơ, hai cây thương đều đâm lại người của người đó.

Y muốn ngừng tay cũng không kịp.

Có điều ngay trong khoảnh khắc đó, người đó bỗng cong người lại, thoát qua mủi thương của y, một bàn tay đặt lên cây thương, bàn tay kia đụng nhẹ vào eo lưng của y.

Người của y lập tức bị đụng ra ngoài bảy tám bước, cây Kim thương cũng đã sút tay bay lên.

Y chỉ có nước nhìn, bởi vì một bên người y đã bị tê rần, ngay cả một chút sức lực cũng không thi triển ra được.

Gần hai mươi năm nay, y đã từng trải qua trăm trận lớn nhỏ, hầu như chưa bao giò bị bại qua lần nào.

Y nằm mộng cũng không nghĩ ra được, có người có thể chỉ trong một chiêu đã đoạt được cây Kim thương trong tay mình, lại càng không ngờ được người đó là một kẻ trẻ tuổi như Đinh Hỷ.

Đinh Hỷ cầm trong tay cây Kim Thương, trong chớp nhoáng đã công ba chiêu liên tiếp, vừa nhanh, vừa độc, vừa chính xác.

Gương mặt của Kim Thương Dư lại càng trắng bệch ra.

Y đã nhìn ra chiêu thức Đinh Hỷ đang sử, chính là trong thương pháp độc môn Xà Thích của y.

Mới trong khoảnh khắc trước đó, y còn đang sử dụng chiêu thức đó để đối phó Bá Vương thương.

Thật ra, y đã đem chiêu thức lợi lại nhất, độc địa nhất trong Xà Thích ra sử dụng, nhưng chiêu thức vừa thi triển ra, đã bị phong tỏa không có đường tiến tới, không cách nào phát huy được oai lực đúng lý của nó.

Đinh Hỷ hiện giờ chỉ đánh ra ba chiêu.

Chỉ trong ba chiêu, y đã đánh tới trung tâm của Bá Vương thương, bỗng nhiên mủi thương móc xéo lên, y la khẻ lên một tiếng:

– Đi!

Chỉ nghe vù một tiếng, cây Bá Vương thương nặng bảy mươi ba cân bị y nhẹ nhàng móc lên, đem theo kình phong bay vù vù ra ngoài.

Vương đại tiểu thơ thì loạng choạng bước lùi bảy tám bước.

Đinh Hỷ búng ngưọc người lên cao, một bàn tay tiếp lấy Bá Vương thương, bàn tay kia ném cây Kim thương lại cho Dư Tam gia.

Kim Thương Dư chỉ còn cách đưa tay đón lấy.

Đợi đến lúc y cầm trong tay cây Kim Thương, y phát giác ra người của mình đã hết bị tê, sức lực đã hồi phục lại như cũ.

Đinh Hỷ đang nhìn y mỉm cười.

Kim Thương Dư cắn chặt hàm răng, cổ tay rung lên, cũng trong một khoảnh khắc công ra ba chiêu.

Ba chiêu ấy chính là ba chiêu mà Đinh Hỷ đã sử dụng để đối phó với Bá Vương thương …