Chương 5 – Cà phê và áo lông

Dịch Thừa từ Mĩ trở về còn chưa có đến giờ dạy đã gặp phải lãnh đạo nghe giảng bài. Học sinh không thể đến muộn thầy giáothì càng không thể.

Dịch Thừa chạy tới phòng học,chuông vào học còn chưa có vang lên. Hắn cầm cái ly đổ bột cà phê vào, đứng dậy đi ra xe nước nóng bên ngoài pha một ly cà phê thật đậm. Hắn cẩn thận bưng ly nước tận lực không đụng tới người khác, còn chưa đi đến gần cánh cửa phòng học, một người vội vàng từ bên người hắn đã chạy tới, đụng trúng khủy tay hắn,”soàn soạt” một tiếng, một nửa ly cà phê đổ ra ngoài.

Cổ tay lập tức bị nóng đỏ một mảnh,Dịch Thừa khó chịu giương mắt nhìn xem tên quỷ liều lĩnh này là ai, mặt Cổ Dĩ Tiêu than khóc ánh vào mi mắt hắn.

Lại là hắn! Cổ Dĩ Tiêu trừng mắ nhìn cà phê đổ lên ngực,may là hôm nay mặc nhiều quần áo bằng không về sau phải đổi cả da ! Đây là áo lông cô mới mua mấy ngày hôm trước, là màu xanh nhạt cô thích nhất. Cà phê…… Thật tốt nhuộm màu a.

“Không có việc gì chứ?” Dịch Thừa vẫn là dáng vẻ nghiêm túc, thanh âm không có lên xuống,nghe qua như là quan tâm.Trên thực tế giống như không liên quan chuyện của hắn.

Cổ Dĩ Tiêu lại muốn lấy gạt tay hắn ra, xem ra về sau học khóa của hắn cô nhất định phải mang gạch theo bên người,lo trước khỏi gặp hoạ. Nước cà phê chậm rãi thẩm thấu tiến vào áo của cô, một tầng, hai tầng…… Cô kéo áo lông muốn ngăn nó chảy xuống dưới,nhưng lại hoàn toàn không chú ý Dịch Thừa đưa tay vào túi,lấy ra một bịt khăn giấy, đã rút một tờ ra ngoài. Cổ Dĩ Tiêu không biết tuần này có lãnh đạo tới nghe khóa? Theo như bình thường cô đã sớm trốn học quay về ký túc xá . Hiện tại nên trở về sao? Cổ Dĩ Tiêu còn không dám ra quyết định, một bàn tay liền đặt lên ngực cô thiếu chút nữa làm cho cô hét to tại chổ.

Trong lúc đó tay Dịch Thừa phủ lên ngực cô cách một tờ khăn giấy.

“Trở về thay quần áo đi.” Trong mắt Dịch Thừa nhìn không ra cảm xúc gì,tay cầm khăn giấy đặt tại trên người cô, nhìn ra được áo không tiện lắm.Ngữ khí của hắn thản nhiên, không cố ý đè thấp biến thành rất có từ tính.

Cổ Dĩ Tiêu lui một bước về phía sau, đoạt lấy cả bao khăn giấy trong tay hắn, rút ra một tờ lau lên ngực, đương nhiên cà phê vô luận như thế nào cũng không bị tấm khăn giấy đánh bại.Cô bỗng nhiên nhìn lại phía Dịch Thừa,lập tức phát hiện hắn không kịp thu hồi ánh mắt ranh mãnh, đợi ánh mắt của cô dừng lại vài giây ở trên mặt hắn, hắn quả nhiên lại khôi phục thành giáo sư đứng đắn. Cổ Dĩ Tiêu nghĩ, hắn chẳng lẽ không biết hành vi vừa rồi rất không thích hợp sao? Cầm khăn tay trực tiếp ấn lên ngực cô, rõ ràng chính là rắp tâm bất lương! Lão sắc lang!

Dịch Thừa dời ánh mắt,không vui nhìn thẳng với cô.

Thấy hắn không có nhìn chính mình,Cổ Dĩ Tiêu cắn răng trừng mắt nhìn hắn một cái,hất đầu rời đi. Hắn nhất định là cố ý đem cà phê đổ trên người cô! Âm hiểm! Độc ác! Đê tiện! Cô còn chưa có đem tất cả nghĩa xấu đổ lên người Dịch Thừa, liền chạm mặt thầy chủ nhiệm cùng các thầy giáo khác!

“Cô học sinh này,đang là giờ học cô muốn đi đâu?” Thầy chủ nhiệm nghiêm khắc hỏi.

“Quần áo em bị dơ,em muốn về thay bộ khác.” Cổ Dĩ Tiêu chứa nhu thuận, cau mày dáng vẻ thực khó xử,”Lãng phí thời gian đi học trở về thay quần áo, thật sự rất là không tốt, nhưng mà em thật sự…… Thật sự bất đắc dĩ thôi……” Cô nói xong còn lấy tay che mắt như muốn khóc.