Chương 5: Chụt miệng một cái

“Ngươi muốn gì? Không cần quanh co lòng vòng…” Đối với mĩ nhân, Mặc Yểm đứng yên không nhúc nhích, nhưng mùi trên người Thanh nhi tanh nồng quá mức làm hắn cảm thấy chán ghét, không biết con xà tinh này vừa đến chỗ nào để hút tinh nguyên của nam tử trần gian.

Liếc nhìn một cách lười biếng sang Thanh Nhi, một tay hắn kéo nàng ta ngồi sang bên cạnh.

Thanh nhi không ngờ hắn lại sớm vô tình như vậy, mặt hơi biến sắc, nhưng trong nháy mắt lại khôi phục vẻ mặt quyến rũ xinh đẹp, ủy khuất nói: “Vì có người mới rồi nên Yểm quân đối với Thanh nhi mới vô tình như vậy sao?”

Trong lòng âm thầm cắn răng chịu đựng. Nếu như Lăng Thanh Ba không phải quá khó đối phó thì lão nương chẳng chịu mất mặt thế này, để cho một tên tiểu hồ ly chết tiệt nhà ngươi chế giễu!

Lời nói Thanh nhi hơi có ý ly gián. Nam giới bình thường nghe xong, để biểu hiện mình là đàn ông oai hùng thì sẽ thân thiết hơn với nàng một chút.

Đáng tiếc người nói cố tình, người nghe lại vô tình ý, Bạch Bạch căn bản không hiểu nàng ta đang nói cái gì, còn Mặc Yểm thì khinh thường, dường như không thèm để ý đến lời nói nhảm của nàng ta.

Thanh nhi thấy hai người trong phòng đều hờ hững với nàng, vì vậy đi thẳng vào vấn đề, nói rõ ý đồ của mình: “Yểm quân, Thanh nhi muốn ngài giúp đỡ, mượn thể xác của ai đó dùng một lát.”

“Lăng Thanh Ba?” Mặc Yểm không cần nghĩ cũng đoán ra được

Thanh nhi không hề ngạc nhiên, thong thả nói nịnh hót: “Yểm quân thật sự rất anh minh, chẳng cần Thanh nhi nói nhiều cũng biết Thanh nhi nghĩ gì. Liệu có lòng giúp đỡ hay không?”

“Vì sao ta phải giúp ngươi? Không hứng thú!” Mặc Yểm trơ mắt đóng cửa sổ lại.

Bạch Bạch thấy Mặc Yểm cự tuyệt, trong lòng rất vui sướng. Từng sống một thời gian cùng Lăng Thanh Ba, nên nàng cũng có chút cảm tình đối với nàng ta. Xà tinh xấu xa này thật nguy hiểm với nàng ấy. Nếu như Mặc Yểm giúp đỡ, tính mạng Lăng Thanh Ba chắc chắn sẽ không thể không xảy ra chuyện không may.

Vốn không hiểu biết nhiều lắm, trong suy nghĩ của Bạch Bạch, Mặc Yểm trở thành … kẻ xấu xa lợi hại nhất

Thanh nhi không nổi giận, đảo mắt, sát lại cạnh Mặc Yểm thấp giọng nói vài câu. Bạch Bạch căng tay ra cũng không nghe được, đoán chừng xà tinh xấu xa này chắc chắn đang dùng phép thuật để nói chuyện với Mặc Yểm.

Hai người dường như nhanh chóng đạt được thỏa thuận, đứng dậy không hẹn mà cùng nhìn về phía Bạch Bạch, ánh mắt thật kỳ quặc. Nhất là ánh mắt của Thanh nhi, oán độc, đố kỵ, đắc ý, mỉa mai cùng lúc trộn lẫn với những cảm xúc mà Bạch Bạch không hiểu, khiến Bạch Bạch giật nảy người, rùng mình một cái.

Xà tinh đứng bên cửa sổ, nhìn như có vẻ định rời đi. Trước khi rời đi, nàng ta nhìn triền miên không dứt về phía Mặc Yểm nói: “Yểm quân, Thanh nhi muốn đi mà ngài cũng không thèm giữ ta lại một chút sao?”

Mặc Yểm thờ ơ cười nhạt một tiếng.

Thanh nhi dậm chân, nhìn Bạch Bạch ở trên giường với vẻ khiêu khích, dịu dàng nói: “Nếu Yểm quân cảm thấy tiểu hồ ly này chất phác không thú vị, Thanh nhi lúc nào cũng nguyện ý ở bên cạnh hầu hạ ngài, Yểm quân ngàn vạn lần đừng quên Thanh nhi nha.”

Nói xong liền cười hì hì, thân thể mềm mượt trượt ra ngoài cửa sổ, chỉ trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Mặc Yểm xoay người cất bước đi đến bên giường, Bạch Bạch thấy hắn tới, té xuống giường co người lại.

“Ngươi trốn cái gì? Lại đây!” Mặc Yểm khó chịu nói.