Chương 5 – Chuyển nhà

“Chương trình tối nay đến đây là kết thúc, cảm ơn các bạn đã lắng nghe Vân Tri Hiểu! Tôi là Trần Hiểu Vân, chúng ta sẽ gặp nhau vào giờ này ngày mai, tạm biệt!” m thanh cuối chương trình vang lên, nhân viên thu âm ra dấu tay “ok” từ phía ngoài tấm kính phòng thu, Trần Hiểu Vân đặt chiếc tai nghe xuống, kết thúc công việc ngày hôm nay.

“Ngày đầu tiên đi làm đã về muộn vậy sao?” Trần Hiểu Vân cầm cốc nước ấm người trợ lý đưa cho, nhấp vài ngụm, nhìn Diệp Mộc thăm dò. Diệp Mộc khi nãy ngồi ngoài chờ năm, sáu phút, có vẻ buồn ngủ: “Giám đốc bọn mình mời mọi người đi ăn gặp mặt, đi có một lúc mà đã muộn như vậy, đi nào, mình vừa đói vừa buồn ngủ.”

“Chẳng phải vừa đi tiệc về sao, còn đói gì nữa?” Trần Hiểu Vân nghe ngạc nhiên. Người trợ lý lúc này đã thu dọn xong chiếc túi của cô, lễ phép đưa bằng hai tay. Trần Hiểu Vân đỡ lấy, cùng Diệp Mộc ra về.

“Có chút việc nên chưa kịp ăn ấy mà.” Diệp Mộc đẩy cô. “Đi nào, đi nào, trên đường về rồi nói! Món ăn đêm ngon lành của bố cậu đang chào mời chúng ta kìa!”

Nhà Hiểu Vân cách đài phát thanh không xa lắm, cô phóng xe vun vút, chỉ một lúc đã về đến nhà. Khi hai người bước vào, ông bà Trần quả nhiên đã chuẩn bị mấy món ăn đêm, để sẵn trên bàn. Hiểu Hứa ngủ được một giấc, nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, thấy chị gái về thì không ngủ nữa, hì hục làm động tác xoạc chân ở một góc. Diệp Mộc đang kể cho Trần Hiểu Vân nghe về Trương Lâm, vừa nghe thấy người mới rất xinh đẹp, cô bé không buồn xoạc chân nữa, chạy tới đưa khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn ra trước mặt Diệp Mộc, hắng giọng nói: “Chị ấy có xinh bằng em không?”

Trần Hiểu Vân nghe vậy mặt sầm lại, bác gái vội túm lấy cô con gái nhỏ ném vào phòng, dịu giọng dỗ dành: “Hiểu Hứa của chúng ta là xinh nhất rồi! Mau ngủ đi, không ngày mai lại không dậy đi học được! Lần thi giữa kì này con mà còn xếp cuối lớp nữa, chị con sẽ điên thật đấy!”

Hiểu Hứa chu môi, hậm hực bước vào phòng, bác gái quay ra nói với con gái lớn: “Mẹ thấy Hiểu Hứa thực sự thích làm diễn viên, hay là…”

“Mẹ!” Hiểu Vân đặt mạnh đôi đũa trong tay xuống bàn, ăn lấy ăn để chỗ lạc bên cạnh, khiến bố cô một phen hú vía. “Còn cả bố, cũng nghe rõ đây! Những lời này về sau không được phép nhắc đến nữa! Giới giải trí là nơi như thế nào chứ? Bố mẹ nỡ lòng cho Hiểu Hứa vào đó để lỡ dở cả cuộc đời nó sao? Con thì không đâu!” Ông bố chất phác, thật thà gật đầu, bốc vài hạt lạc.

Diệp Mộc nhìn sắc mặt mẹ Hiểu Vân có chút khó xử, vội nói đỡ: “Nửa đêm nửa hôm cậu đập bàn cái gì hả? Làm mẹ cậu chút nữa thì đứng tim!”

Mẹ Hiểu Hứa hùa theo: “Đúng thế! Không cho, không cho, trước mặt Diệp Mộc làm gì mà nóng nảy thế? Có còn giữ thể diện cho bố mẹ con nữa không?” Bố Hiểu Vân thấy không khí đã bớt căng thẳng, cười hì hì, bốc thêm mấy hạt lạc. Mẹ Hiểu Vân ngồi xuống cạnh bàn, múc thêm cho Hiểu Vân và Diệp Mộc một bát canh. “Con cũng làm trong ngành này, sao mẹ chẳng thấy ai nói ra nói vào gì cả?”

Trần Hiểu Vân đang uống canh thì bị sặc, vừa ho khan vừa nhìn mẹ: “Mẹ! Có ai làm mẹ mà đi nói con gái mình thế không?!”

Mẹ Hiểu Vân nhỏ giọng nói lại: “Cũng đâu thấy có con gái nhà nào trừng mắt nhìn mẹ thế này đâu!” Diệp Mộc cảm thấy buồn cười, đặt bát canh xuống, nói lái sang chuyện khác để chuyển chủ đề.