Chương 5 – Đường bỏng của tên biến thái và những cú ném từ người tàn bạo

Đôi giày vải lấm đất dạo trên khoảng sân rộng trước thư viện. Những bước ngắn lọt gọn trên từng ô gạch lót thật đều nhau.

Đông Vy đang kiên nhẫn đếm hết những viên gạch, miệng ngân nga vài khúc nhạc về mưa.

Cô gái nhỏ thực hiện những hành động ẩm ương này là vì không biết diễn tả niềm vui thế nào mới phải.

Sau đêm rũ rượi dọn dẹp căn nhà trống kia, mắt cô đã thâm quầng, sụp hẳn xuống và làn da tái nhợt không chút sức lực.

Cô đến lớp với bộ dạng bơ phờ, tóc tai rối tung mù khiến những bạn học không thể xem cô là không tồn tại được nữa…

Một vài lời hỏi thăm được gửi đến qua những câu cộc lốc, một chiếc bútném tới khi cô còn loay hoay sửa lại chiếc cũ đã hư, một ly sữa nóng đặt trên chiếc bàn kê sát cửa sổ căng tin…

Vẫn giữ một khoảng cách tuyệt đối nhưng những con người đẹp đẽ ấy đã có chút thiện chí với nàng lọ lem nhếch nhác.

Có lẽ không quen với vị tươi của sữa bò nên Đông Vy luôn có cảm giácnhư đầu lưỡi của cô bị nhúng ngập thức chất nhờ béo ngọt. Cô gái nhỏđành phải đem theo chai nước khoáng bên người như một vật bất ly thân.

Phá tan sự yên tĩnh nơi thư viện là tiếng bóng nện đều đặn trên sân thể dục phía sau.

Tiếng chan chát lớn dần và như đệm nhịp theo từng bước đi của ĐôngVy…ngay khi cô gái nhỏ kịp định hình là có vài đôi mắt đang dõi theomình thì đã ngã bật xuống sàn bởi cú giáng mạnh của quả bóng cam.

Một đám nam sinh đứng dưới tán cây tròn hút nắng, những thân hình cân đối lộ ra dưới lớp mỏng của áo phông .

Dấu ấn của những trận bóng cam go được thể hiện bằng mồ hồ đang túa khắp vòm ngực rắn chắc.

Có người cười rộ lên, có người im lặng nhưng môi kéo rộng nét cười thích thú.

Đông Vy thực sự bàng hoàng, người cô như đông cứng bởi những sợ hãi và hoang mang…

Một đôi chân tiến đến cạnh cô, ngồi xuống bên cô và nhìn cô.

Nam sinh có mái tóc vuốt keo cầu kỳ, mảng tóc gần tai được húi cao rấtlập dị. Không để ý đến cô gái nhỏ còn nằm choáng , anh ta cười :

– Em là học sinh mới hả ?

Cái gật đầu lưỡng lự của Đông Vy khiến đôi mắt xếch của anh ta nheo lại đánh giá .

Lúc cô gái nhỏ còn lấy tay bịt mũi để ngăn thứ chất lỏng màu đỏ đang chực trào ra thì nam sinh ấy ghé tai cô, nói khẽ :

– Qua đêm với anh không ? Như có dòng điện mạnh chạy dọc theo sống lưng, Đông Vy lạnh toát , mắtnhìn trừng trừng vào bộ mặt nham nhở của kẻ đối diện như một cách tấncông.

Nam sinh kia bật ra điệu cười quái đản trước trò nhím xù lông của cô gái nhỏ, anh ta nhìn khắp người cô rồi liếm liếm môi.

Cú đập mạnh trên vai khiến anh ta giật mình lánh sang một bên , khôngcần xem ai là người ra tay , anh ta đã kiểm tra mái tóc mà mình đã tốnbao công sức để chải chuốt.

– Tên kia, mi lại làm gì thế ! –giọng nói hung tợn phát ra từ nữ sinh đang đứng chống tay nganghông,chóp mũi nhỏ nhọn của phù thủy điểm vài tàn nhang bé li ti – Mi sẽchết nếu còn làm trò này !

Nữ sinh dữ dằn ấy trừng mắt thị uyrồi đỡ Đông Vy dậy, cô với lấy chai nước đã vơi một nửa ném thẳng vàocậu nam sinh , chỉ trích thô bạo :

– Bệnh hoạn !

Tuấn Dương chỉ cười sằng sặc cho đến khi bóng những chiếc váy khuất sau hàng cây cảnh được cắt tỉa thẳng tươm.

Sự yên tĩnh lại quay về , hệt như chừng từng có bất kì cuộc chạm trán nào, chỉ còn tiếng gió luồn qua những vòm lá xanh thẫm.