Chương 5 – Khẩu vị

Sau khi Tô Nhạc bước vào phòng mới phát hiện con nhỏ Trần Nguyệt đã ngồi trong góc cắn hạt dưa, đang nói chuyện rất rôm rả với một bạn học nam bên cạnh, ngay cả cô bước vào phòng cũng không nhìn thấy.

Ngồi xuống bên cạnh Trần Nguyệt, Tô Nhạc cẩn thận đánh giá bạn nam này, nhìn thế nào cũng thấy quen mắt. Nhưng nhất thời không thể nhớ được người kia là ai.

“A? Trần Nguyệt, đây không phải là Tô Nhạc, bạn thân của em hồi đại học sao?” Anh ta vừa nhìn thấy Tô Nhạc đã nhận ra: “Tô Nhạc, đã lâu không gặp, không ngờ em lại ở lại thành phố này.”

Nhất thời Tô Nhạc không nhận ra anh chàng này là ai, nhưng nhìn thái độ của Trần Nguyệt, hẳn là anh ta có quan hệ tốt với Trần Nguyệt, cô cũng cười gật đầu: “Vâng, đúng, em tốt nghiệp xong vẫn ở lại đây làm việc, không ngờ anh cũng ở đây.”

“A, trước đây anh nghe nói em muốn về quê làm việc, vì sao lại ở lại?” Anh ta đưa cho Tô Nhạc một lon nước: “Lúc đó có người còn rất nuối tiếc về quyết định của em đấy.”

Tô Nhạc hơi kinh ngạc, ý định về quê cô nói từ năm thứ hai, nếu người trước mặt biết chuyện này, chắc là người cô đã quen từ năm đó. Tô Nhạc quay đầu nhìn Trần Nguyệt, muốn tìm được đáp án từ chỗ Trần nguyệt.

“Tào Ngu Đông, anh nói bậy bạ gì đấy.” Trần Nguyệt thấy Tô Nhạc thay đổi sắc mặt, nghĩ rằng Tô Nhạc nghĩ tới chuyện Trang Vệ, vội vàng nói tránh đi: “Anh là đàn anh lớn hơn bọn em hai khóa, anh thì biết cái gì.”

Tào Ngu Đồng nhớ tới chuyện Tô Nhạc và Trang Vệ, ngẩng đầu nhìn Ngụy Sở đang đứng cách đó vài bước, cười một cái, rất nhạy bén mà thay đổi trọng tâm câu chuyện.

Tô Nhạc nghe Trần Nguyệt và Tào Ngu Đông nói chuyện với nhau, chậm rãi nhớ ra Tào Ngu Đông này là ai, không phải chủ tịch hội sinh viên của bọn họ năm đó sao? Nhiệm kỳ tiếp theo, người tiếp nhận vị trí của anh ta chính là Trang Vệ.

Nghĩ đến Trang Vệ, Tô Nhạc nhíu mày, đưa tay muốn bật lon nước, nhưng tay lại hơn run.

“Để anh giúp em.” Một bàn tay cầm lấy lon nước trong tay cô, chỉ nghe cạch một tiếng, lon nước đã được mở, người này ngồi xuống bên cạnh Tô Nhạc, sau đó tiện tay cắm một cái ống hút vào lon nước rồi mới đưa cho Tô Nhạc.

“Cảm ơn.” Tô Nhạc nhận lấy lon nước, ngồi dịch về phía Trần Nguyệt, sau đó mới cười cười với Ngụy Sở.

Trần Nguyệt và Tào Ngu Đông ở bên cạnh lại ngừng nói chuyện với nhau, đặt sự chú ý lên hai người, Trầng Nguyệt có chút bất ngờ: “Anh Ngụy, sáng hôm qua em gọi cho anh, không phải anh nói anh sẽ không tới sao?”

Ngụy Sở cười nói với Trần Nguyệt: “Chiều nay đúng lúc xử lý xong mọi chuyện, vì vậy mới kịp tới.”

Tô Nhạc híp mắt nhìn Trần Nguyệt, ngày đó là ai khăng khăng khẳng định Ngụy Sở sẽ đến, kết quả là vì công việc người ta rảnh rỗi nên người ta mới đến, lời của con nhỏ Trần Nguyệt này quả nhiên không nên quá tin tưởng, thật sự không nên dựa vào.

Tào Ngu Đông cười như có như không, liếc mắt nhìn Ngụy Sở, rồi lại liếc mắt nhìn lon nước trên tay cô: “Vì để tham gia hội bạn học tối nay, Ngụy Sở tăng ca cả đêm qua, ngay cả trưa nay cũng không ăn cơm.”

Trần Nguyệt ca ngợi: “Anh Ngụy quả thật coi trọng tình nghĩa bạn học.”

Tào Ngu Đông gật đầu: “Đúng là cậu ta coi trọng một bạn học nào đó.” Là bạn thân Ngụy Sở, anh rất phúc hậu mà không phá đám chuyện của người ta.

Khi mọi người gần như đến đông đủ, đoàn người lên tầng năm để dùng cơm, vào phòng đã đặt trước, mà rất ngoài ý muốn là, Lý Huyên Nhiễm vốn ngồi bên trái Tô Nhạc đột nhiên nhìn thấy một người bạn thân, sau đó chạy tới ngồi cạnh người đó, mười giây sau, người ngồi bên trái Tô Nhạc đổi thành nhân vật phong vân, Ngụy Sở.