Chương 5 – Muốn chia tay anh

Thường thì khi trải qua đau khổ, con người đều muốn kiếm tìm một ai đó để tâm sự. Tôi bắt đầu kể câu chuyện của mình với Ninh Hiên: “Khi tôi vừa học lên năm thứ tư, một ông sếp của bố mẹ bảo có quen một anh chàng trẻ trung triển vọng, sự nghiệp thành công, biết đối nhân xử thế, lại đẹp trai sáng sủa nên muốn giới thiệu cho tôi. Ban đầu tôi kiên quyết không đồng ý chuyện này. Tôi mới là sinh viên năm tư mà đã phải tính chuyện gặp mặt làm gì, đồng ý để người ta cười cho chết à. Nhưng mẹ tôi không bằng lòng, bà đã gặp người này một lần rồi, vừa gặp bà ưng ý ngay nên hết lời thuyết phục tôi đi gặp thử một lần.”

Tôi hít một hơi dài, uống một ngụm bia, kể tiếp: “Tôi không thể cãi lời mẹ, đành miễn cưỡng đi gặp. Kết quả là vừa gặp anh ta, tôi đã đổ luôn. Cậu không biết đâu, khi bước vào căn phòng đó trong đầu tôi vẫn khăng khăng ý nghĩ không bao giờ khuất phục, không bao giờ đồng ý. Nhưng xuất hiện trước mặt tôi là một anh chàng quá đỗi đẹp trai. Anh ta đứng đó mỉm cười nhìn tôi, nụ cười ấm áp hương xuân của những bông hoa anh đào đang đua nở. Nỗi ấm ức trong lòng tôi lập tức tan biến. Và rồi khi anh ta lên tiếng, toàn thân tôi chỉ còn biết tê dại.”

“Anh ta bảo: “Em là Tô Nhã phải không? Một tháng trước anh đã được chủ nhiệm Tôn kể về em, một cô bé xinh đẹp, đáng yêu. Anh những muốn được gặp em nhưng tiếc là mãi vẫn chưa có cơ hội. Cuối cùng hôm nay cũng gặp được em rồi, quả nhiên danh bất hư truyền, em rất đẹp, rất dễ thương!”

“Ninh Hiên, cậu nói xem, một người ưu tú như vậy, lại nói ra những lới lẽ rung động lòng người như thế, cậu nói xem với một đứa con gái còn chưa tốt nghiệp đại học như tôi, dựa vào đâu mà từ chối anh ta được chứ! Tôi, tôi đã tự đào hố chôn mình rồi.”

Ninh Hiên nhìn tôi, cười nhạt: “Trông chị kìa! Đúng là đồ háo sắc!”

Tôi lườm hắn một cái, đồ trẻ ranh thì hiểu gì chứ!

Ninh Hiên bỗng đưa mặt sát lại gần tôi hỏi: “Tôi thấy mình còn đẹp trai hơn anh người yêu của chị đấy chứ, chị háo sắc như vậy, sao lúc gặp tôi lại không đổ nhỉ?”

Khuôn mặt hắn bỗng chốc to dần rồi chình ình ngay sát mắt tôi, làm tôi choáng váng. Tôi vội vàng đẩy sang một bên, bực mình nói: “Ờ, tôi háo sắc đấy, nhưng là đứa háo sắc có phẩm hạnh! Đã có bạn trai rồi, giai đẹp có ngắm thì cũng chỉ là phù du thôi!”Ninh Hiên bĩu môi nói kháy: “Phẩm hạnh! Chưa nghe nói háo sắc mà còn có phẩm hạnh đấy!”

Tôi không thèm để tâm, tiếp tục kể câu chuyện của mình: “Sau đó, tôi và Trác Hạo bắt đầu chính thức hẹn hò. Tôi đã hỏi anh, người tài giỏi, đẹp trai ngời ngời như anh, chắc chắn có hàng bầy ong bướm vây quanh, anh muốn tìm bạn gái thế nào mà chả có, tại sao lại chọn em? Trác Hạo nói với tôi rằng: “Nhã Nhã à, bởi vì em rất đặc biệt, là độc nhất vô nhị!” Mẹ kiếp! Lúc đó tôi thật sự mê muội, những muốn lập tức theo anh ta cả đời luôn!”

Ninh Hiên tỏ thái độ khinh thường ra mặt. “Những lời thế này mà chị cũng nói trước mặt tôi được?”

Tôi không quan tâm, “Có sao đâu! Dù sao chúng ta cũng chỉ biết nhau sơ sơ, hôm nay gặp nhau xong ngày mai ai biết ai ở đâu mà lo. Bạn bè người thân của tôi cậu cũng chẳng biết, tôi còn sợ cậu làm gì được chứ? Thỉnh thoảng cũng nên dốc bầu tâm sự hết những chuyện thầm kín cho kiểu bạn bè nửa quen nửa lạ như cậu!”