Chương 5 – Người chết không để lại dấu vết

“Tạ ơn trời, thế là tối nay đã có mưa” ông chủ tàu thủy tươi cười bắt chuyện với Na Lan.

Tần Hoài đã đoán trúng nhược điểm lớn nhất của cô: cô sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, cho nên tối qua cô nói sẽ thôi việc chỉ là dọa vậy thôi. Nhưng nếu Tần Hoài vẫn ba que như cũ, vẫn hời hợt với vấn đề của cô, cô vẫn bị sa lầy thì sang đảo lần này sẽ là lần cuối cùng.

Na Lan nhìn bầu trời xanh thắm, mây trắng như bong: “Thời tiết dự báo là không mưa thì phải”

Ông chủ tàu chỉ tay vào cái đầu trơn bóng của mình: “Lái tàu hơn hai mươi năm, nghe gió, ngắm mây, ngửi mùi không khí, tôi nói chuẩn hơn cả máy Doppler, nếu cá cược với Nha khí tượng xem ai dự báo thời tiết đúng hơn, chắc tôi sẽ thắng to”

“Ông mắt tinh, tai thính., tiếp xúc nhiều, nhận xét người rất chuẩn. Hôm qua tôi đã được chứng kiến rồi. Kinh nghiệm của ông thật đáng nể” Muốn khích ai nói, mình phải tán dương người ấy đã.

Ông chủ tà cười híp mắt: “Nói ngọt quá! Tôi không dám nói mình nhìn thấu tim gan con người nhưng một ai đó đứng trước mặt, tôi có thể hiểu rõ bảy tám phần”

“Ông thử đoán về tôi xem?”

Ông ta hạ thấp giọng: “thế thì không công bằng với cô, vì cô đã cho tôi biết mình là trợ lý của Tần Hoài. Qua cách ăn mặc, cô phải có trình độ đại học trở lên. Ăn bận lại trang nhã, ít son phấn, không sơn móng tay, ngày hè vẫn đi bít tất lụa, chứng tỏ cô là người rất nghiêm túc chứ không như đàn ong bướm thường sang với Tần Hoài. Cô hay nhíu mày, chứng tỏ luôn có điều băn khoăn, không vì bất chợt, tôi đoán rằng cô thường xuyên như thế…” Na Lan nhớ đến người cha luôn rất yêu thương cô đã qua đời năm năm, đó là nỗi buồn thường trực của cô. “Ngoài tôi ra, cô không bắt chuyện với các hành khách, không hẳn vì tính cách nội tâm nhưng ít nhất chứng tỏ cô là người có chủ kiến, luôn có suy nghĩ và hiểu rằng nói nhiều thì dễ lỡ lời. Cô nói chuyện với tôi không vì quá rỗi rãi mà là vì muốn tìm hiểu về Tần Hoài. Anh ta khiến cô khó lường, nên cô muốn hỏi xem tôi biết được đến đâu”

Na Lan thấy rất nể ông ta.

“Nếu tôi hỏi thẳng…” cô khẽ hỏi

“Thì tôi sẽ ngậm miệng. Đôi khi có những chuyện chỉ có thể nói với người thông minh. Cô đã cho tôi thấy cô rất tinh khôn, cô khác với đám con gái hay sang gặp Tần Hoài… tức là… cô không phải là nước trong cùng một cái hồ”

“ông nói thế, không hiểu là khen hay chê tôi nhưng tôi vẫn xin cảm ơn ông. Ông quá khen rồi” Na Lan nhìn thẳng vào mắt ông ta.

“Trong đám con gái dập dìu với Tần Hoài cũng có một ngoại lệ, người đó rất giống cô, cô khiến tôi nhớ đến cô ta”

Câu này là bất ngờ đối với Na Lan “Thế ư? Đó là ai? Tôi thật may mắn…”

“Vợ anh ta!”

“Anh ta?”

“Tần Hoài”

“Vợ Tần Hoài ?” Na Lan nhìn chằm chằm vào ông chủ tàu, có phải ông ta đang khôi hài không?

“Là vợ Tần Hoài” ông ta nhắc lại “Tôi vừa nói là ha người rất giống nhau: đều xinh đẹp tuy mỗi người mỗi vẻ, nhưng về phong độ, tính cách, sự thông minh đều rất giống”

Na Lan cố nhớ lại, ở phòng khách, thư phòng của Tần Hoài đều không thấy treo ảnh cưới hay bức ảnh nào chứng tỏ nhà ấy có phụ nữ. Hình ảnh Tần Hoài vốn không thật cao trong mắt cô, lúc này đã bị lực hướng tâm của trái đất hút xuống sàn. Đào Tử nói các biểu hiện của Tần Hoài hôm qua là tung ra một cái ngưỡng thật thấp, nào ngờ nó lại thấp một cách khó lường.