Chương 5 – Nhà báo

Trương Vĩ Quân nhíu chặt mày nhìn hiện trường tanh lợm mùi máu.

Có người đi tới vỗ vào vai anh nhắc:

“Anh Quân à, mau chụp ảnh đi, một lát nữa nhân viên pháp y tới đấy”.

“Tôi muốn quan sát kĩ hiện trường một chút”.

Trương Vĩ Quân thầm nghĩ, nhân viên pháp y tới cũng chẳng có tác dụng gì đâu? Chỗ này chẳng khác gì một lò mổ.

Viên cảnh sát trẻ vỗ vai anh rồi nhún vai khó hiểu, tiếp tục làm việc của mình. Thâm niên của Trương Vĩ Quân nhiều hơn cậu ta, nên cũng chẳng tiện nói nhiều, đành phải lẩm nhẩm một mình:

“Vụ án này chắc chắn do đội trưởng Vương phụ trách, đội trưởng Vương có khi nào nghe ý kiến của người khác đâu? Có nghĩ cũng mất công”.

Trong lúc vẫn chưa có chứng cứ xác đáng, không ai biết người trong phòng tắm là ai, nhưng Trương Vĩ Quân nhận định đó chính là Chu Thời Chân. Xem ra chỉ cần khẽ động vào xác cô ta một chút, da thịt sẽ róc ra khỏi xương mất. Trương Vĩ Quân tuy không phải là một người nội trợ, nhưng anh cũng biết, để tới mức này thời gian luộc không thể ít hơn bốn, năm tiếng. Bồn tắm lại không có nắp đậy. Anh đã xem xét kĩ, nhiệt độ cao nhất của bình nước nóng có thể đun chỉ là tám mươi độ C. Rốt cuộc thứ gì đã khiến cho một bồn nước tắm đầy sôi tới mức này?

Tiếng bước chân của mấy người vọng tới từ ngoài cửa. Trương Vĩ Quân không cần quay đầu lại cũng biết đó là đám Vương Kiện.

Vương Kiện chính là đội trưởng Vương. Người này có tác phong làm việc nhanh chóng dứt khoát, lại thông minh, được việc, tuy rằng hơi nóng vội nhưng mọi người đều phục anh ta. Dù gì hai huân chương chiến công hạng hai không dễ dàng đạt được, rõ ràng phải có khả năng thật sự.

Vương Kiện chào Trương Vĩ Quân:

“Anh Trương à, có phát hiện gì mới không?”.

“Đội trưởng Vương”.

Trương Vĩ Quân chỉ vào bồn tắm nói:

“Luộc chín rồi”.

Vương Kiện nhíu mày. Làm cảnh sát hình sự đã hai mươi năm nay, nào là xẻ xác, đốt xác, nghiền nát xác đều đã từng gặp, có điều đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy phương pháp “không đụng hàng” như thế này.

“Làm sao có thể tăng nhiệt được?”.

Đã là cảnh sát hình sự lão luyện, ngay lập tức liền hỏi vào trọng tâm.

“Mẫu nước đã được mang về làm xét nghiệm rồi. Không phát hiện thấy bất kì dấu vết nào của thiết bị tăng nhiệt cả”.

“Hay là do gia nhiệt bằng điện?”.

“Không thể nào. Cầu chì tổng của căn nhà này là hai mươi ampe, cho dù có huy động hết để gia nhiệt bằng điện cũng không thể vượt quá năm kilowatt, căn bản không thể đun sôi được bồn tắm to thế này. Hơn nữa, cho dù có kết nối được, thì ổ cắm chắc chắn đã cháy từ lâu rồi. Nhưng nơi này lại chẳng có dấu vết nào của ổ cắm bị cháy cả.

“Ừ”.

Vương Kiện gật đầu, lông mày nhíu chặt lại.

“Đội trưởng Vương, tôi cảm thấy…”

Trương Vĩ Quân bắt đầu đưa ra ý kiến của mình.

“Anh Trương à, chờ một chút”.

Vương Kiện ngắt lời Trương Vĩ Quân rồi kéo anh ta ra khỏi nhà.

“Lẽ nào anh không cảm thấy việc này rất có thể do ma làm sao?”.

Vương Kiện khẽ hỏi.

“Chính xác tôi cũng cảm thấy như vậy. Anh xem…”.

“Anh Trương à!”

Vương Kiện lại một lần nữa ngắt lời Trương Vĩ Quân.

“Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, những việc như thế này chỉ có thể nói riêng với nhau thôi, không nên nói trước mặt mọi người. Bao nhiêu năm nay anh vẫn không được thăng chức lẽ nào anh thực sự không biết tại sao?”.