Chương 5 – Sức hấp dẫn khác phái

Tôi đã dựa vào ngực một người đàn ông khác mà khóc, anh có ánh mắt sáng ngời, tóc đen nhánh và một cô bạn gái thích tự hành hạ bản thân.

Áo của anh thật mềm mại, có mùi dầu thơm “Bích sóng”, mùi hương đó làm tôi nhớ tới mẹ. Tôi không phải cô gái tam trinh cửu liệt, nhưng cũng chẳng bao giờ nghĩ muốn tìm bình yên trên người bạn trai kẻ khác, tình huống xảy ra làm tôi không kịp xử trí đề phòng, sinh ra ác cảm.

Cho nên, tôi quyết định coi anh là anh trai của tôi, trong phạm vi đủ khả năng cho mình một thân phận vô hại. Mặc dù, nhìn khuôn mặt anh tươi cười, trong lòng tôi sẽ thường xuyên nhớ tới câu nói trong một tiểu phẩm “Không nên nhận làm anh trai em gái, dễ xảy ra vấn đề”.

Nhưng tôi tin tưởng người có lòng dạ trong sạch tự khắc hành động cũng trong sạch, đối với người săn sóc tốt cho mình, ai mà chẳng thích.

Nửa đêm ngoài cửa sổ tối tăm và yên tĩnh, tôi tỉnh lại từ cơn say, họng khô rát, nhức đầu, rời giường tìm nước uống, mở một góc chăn, vô tình nhìn thoáng về phía sau, bị dọa tới cứng đờ ngẩn người : nơi đó, có cánh tay mở rộng của đàn ông, đường nét ưu mỹ, rắn chắc. Tôi run rẩy vén lên, thân thể của anh từ từ lộ ra, một thân thể cực kỳ hoàn hảo, chân tay thon dài, da thịt tinh tráng.

Anh ngủ thiếp đi, hô hấp vững vàng, vật khả nghi ngoan ngoãn nằm trong quần (*ặc ặc* chỗ này ta không thể nào hiểu nổi nữ chính đang nghĩ gì nữa), như một chú cừu ăn cỏ hiền lành.

Đặt mông, tôi khuỵu xuống đất, trong lòng không ngừng than thở : thì ra cái màn anh trai em gái này, quả nhiên dễ có vấn đề.

Chuyện này làm sao phát sinh? Ngồi một chỗ, tôi nhớ lại nhớ lại.

“Ân Sinh, hôm nay tao trút giận thay mày”.

Đó là buổi trưa, giọng Mĩ Anh trong điện thoại có chút kỳ lạ, cao vút hưng phấn bất bình thường.

“Nói cho mày nghe Ân Sinh, hôm nay Lý Hải Phi tới tìm tao. Tên khốn đó bị tao quở trách một bữa, đểu cáng còn giả nhân giả nghĩa, đàn ông tính tình như thế không đáng mặt đàn ông! Tao còn nói với hắn ta : Ân Sinh của tụi tôi bây giờ tốt lắm, muốn uống có rượu muốn hát cứ hát, không đến nửa ngày thứ hai đã có chàng đẹp trai giàu có chủ động theo đuổi, hiện tại cả hai đang đi du lịch mật ngọt. Cứ như vậy, tao thổ một tràng thêu dệt màu mè hoa lá một lúc, nhìn mặt hắn méo mó, ha ha ha, thoải mái ghê luôn!”.

“Có thật không? Ân Sinh em nói cho anh biết, nói cho anh biết!”.

Đó là giọng Lý Hải Phi khi nắm lấy vai tôi trong hành lang cúp điện tối qua, vẻ mặt bị đả thương nặng. Tôi trả lời thế nào thì không nhớ, chỉ nhớ anh cúi thấp đầu hung hăng hôn tôi, không ôn nhu chăm sóc, giống như con thú tuyên cáo chủ quyền, vội vàng, khẩn trương, hoảng sợ.

Cứ như vậy vài giây, tôi rất cao hứng, thậm chí còn có chút lâng lâng : Anh ấy hôn mình, anh ấy yêu mình, anh ấy không thể rời bỏ mình! Nhưng khi tôi đang nghĩ như vậy thì anh dồn tôi vào cửa, chỉ vào người tôi, hô hấp dồn dập, tức giận khó khăn nói. “Anh 28 rồi, có hiểu hay không, 28 rồi, Ân Sinh à Ân Sinh, sao em có thể cản chân anh như thế!”…. Hết thảy kết thúc!

Tôi ôm lấy đầu, rên rỉ ra tiếng, rượu đúng là độc dược xuyên thấu bao tử, đầu tôi đau muốn chết, cả người cũng đau nhức. Không khỏi âm thầm trách mắng, này đều do Trần Dũng! Anh ta cứ rót ly này đến ly khác, làm tôi phải uống hết ly này đến ly khác.