Chương 5 – Tình nhân của chồng

Lúc về nhà, đã gần đến giờ cơm chiều

Bất ngờ là Triệu Hi Thành đang ngồi trong phòng khách. Đối diện anh ta là một người phụ nữ vô cùng thời trang.

Chu Thiến giật mình, cái gì thế nào? Anh ta công nhiên đưa tình nhân về nhà? Lòng cô không khỏi dâng lên sự tức giận. Anh ta đúng là không coi vợ ra gì. Loại đàn ông này thật tồi tệ! Đáng tiếc cho ngoại hình đẹp đó.

Ai ngờ “tình nhân” kia ngẩng đầu lên thấy Chu Thiến, khuôn mặt trang điểm cẩn thận tươi cười, cô ta đứng lên, bước nhanh đến trước mặt Chu Thiến, kéo tay cô nói:

– Thiệu Lâm, cậu không sao thật tốt quá! Biết mình lo lắng cho cậu thế nào không?

Á… Đây là tình huống gì? Giờ tình nhân mặt có thể dày đến mức độ này?

Cô ta thấy Chu Thiến ngây ngốc nhìn mình thì nói:

– Thiệu Lâm, ngay cả mình cậu cũng không nhớ sao? Mình là Văn Phương! Chúng mình lớn lên bên nhau! Nếu cậu quên mình thì mình buồn lắm

Giọng nói của cô ta vừa ngọt ngào vừa vui vẻ, nghe nói giọng nói thế này đàn ông rất thích .

Trong đầu Chu Thiến đột nhiên nhớ lại lời Dung tẩu nói: ” Ngoài thỉnh thoảng vui vẻ đi dạo với Văn thư kí thì những lúc khác đều rầu rĩ không vui”

Văn Phương, Văn thư kí?

Chu Thiến đánh giá cô ta, cơ thể không tồi, đầy đặn nhưng không mập mạp, da không trắng nhưng cũng mịn màng, hẳn là có đầu tư. Ngũ quan tuy đẹp nhưng thân là người chuyên trang điểm, Chu Thiến nhìn một cái đã biết cô ta đã từng phẫu thuật thẩm mỹ. Mắt, mũi đều đã chỉnh sửa.

Cô ta mở to mắt nhìn Chu Thiến, trong ánh mắt có sự thận trọng, dò hỏi:

– Cậu thực sự không nhớ rõ mình sao? Chuyện trước kia không nhớ sao?

Chu Thiến lắc đầu, cô ta tỏ vẻ rất thất vọng, Chu Thiến lại cảm thấy như cô ta đang thở phào nhẹ nhõm. Theo bản năng, Chu Thiến sinh ra tâm lý cảnh giác với cô ta. Chu Thiến không thích cô ta.

Triệu Hi Thành đi tới, khuôn mặt đẹp trai lộ vẻ bất mãn:

– Cô đi đâu? Di động không mở. Văn Phương chờ cô từ chiều.

Trong mắt Văn Phương hiện lên tia đắc ý, ngẩng đầu lên thấy Chu Thiến đang nhìn thì lập tức tỏ vẻ vô tội:

– Không sao, đợi cũng không lâu

Chu Thiến cười cười:

– Chiều đi dạo phố, di động hết pin

– Dạo phố? Trước kia không phải cậu ghét đi dạo phố nhất sao? Văn Phương kinh ngạc nói.

Chu Thiến lại cười:

– Ở trong nhà rất buồn, bên ngoài vui vẻ như thế, sao không ra ngoài?

Văn Phương kinh ngạc nói:

– Chẳng phải cậu sợ phơi nắng sao?

Chu Thiến đi đến bên cửa sổ, ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong suốt bao phủ lên người cô. Chu Thiến híp mắt, quay đầu lại cười nói:

– Đâu quản nhiều như thế, vui vẻ quan trọng hơn!

Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến, đôi mắt đen nhánh lóe ra ánh sáng, anh ta cứ thế nhìn cô, không nói gì, thật lâu không dời mắt.

Văn Phương nhíu nhíu mày, đi tới, vừa vặn ngăn trở tầm mắt của anh ta, cô cười nói:

– Vậy lần sau đi dạo phố nhớ gọi mình

Chu Thiến cười, không nói gì.

Lúc này Dung tẩu đến báo có thể ăn cơm rồi.

Bọn họ ngồi xuống bàn ăn hình chữ nhật thủy tinh trong bếp

Chu Thiến và Văn Phương chia ra ngồi hai bên bàn. Triệu Hi Thành ngồi xuống bên cạnh Chu Thiến.

Giờ cô trăm phần trăm khẳng định, bọn họ có gian tình.

Dựa vào cái gì nói như vậy?

Chỉ bằng ánh mắt ngọt ngào mà Văn Phương nhìn Triệu Hi Thành, chỉ bằng ý xuân từ đầu mày khóe mắt cô ta. Nếu bọn họ không có gian tình, cô ta dám không kiêng nể gì mà mắt qua mày lại với chồng Chu Thiến trước mặt cô sao? Mà Chu Thiến là vợ lại ngồi đối diện cô ta.