Chương 5 – Trò chân tình khôi hài

Sau khi hạ màn xuống, cô nhịn không được mà khóc òa ra, xấu hổ và giận dữ thoát khỏi Bạch Nhật Tiêu đương kinh hoảng đau lòng, chạy ra ngoài.

Bạch Nhật Tiêu lập tức đuổi theo, ở gần mấy bước, anh bắt lấy cánh tay của cô, không thể để cho cô né khỏi người anh như vậy được.

Cô xấu hổ và giận dữ gỡ bàn tay anh đang nắm chặt tay mình ra, “Anh vì sao muốn làm như vậy? Anh làm sao có thể làm như vậy? Em là em gái của anh mà!” Mắt cô đỏ hồng, trừng trừng nhìn anh. Cho dù cô có thể mỗi ngày đều ôm anh ngủ, cùng anh thân mật gắn bó, nhưng là anh cũng không thể trước mặt nhiều người như vậy mà làm thế với cô!

Anh đưa tay lau nước mắt cho cô, trong đáy mắt hiện lên vẻ bi thương, “Nếu anh không phải anh trai em thì thế nào?” Nhìn cô khóc như vậy, lòng anh đều quay ddien cuồng. Không phải là hôn cô sao? Có thể khiến cô tức giận đến khóc? Số lần anh hôn cô còn thiếu sao? Từ trước kia cho đến bây giờ, anh ngay cả trong mộng cũng đều có thể tưởng tượng đôi môi cô. Anh khao khát nói cho cô biết chân tình, cô lại dùng nước mắt cùng những lời nói này trả lời anh ư?

Cô xấu hổ và giận dữ gạt tay anh ra lần nữa, “Anh không phải là anh trai em thì anh là ai chứ?” Cô tức giận hỏi ngược, “Hai anh em ở trước mặt mọi người lại hôn môi sẽ thành kiểu gì nữa? Ba mẹ còn ngồi trong thính phòng nhìn, anh cái gì cũng không để ý hết sao?”

Bạch Nhật Tiêu biết bây giờ cô đang rất tức giận, bởi vì gánh nặng đạo đức cùng luân lý. Anh thực đau lòng cũng thực bất đắc sĩ, anh rất muốn nói cho nàng sự thật, nhưng anh còn chưa kịp mở miệng giải thích, một bàn tay lớn thình lình giáng xuống sườn mặt anh, rất đau đớn!

“Con rốt cuộc đang làm cái gì?!” Bạch Vĩ Minh phẫn nộ quát tháo anh, trên gương mặt gân xanh đều nổi hắn lên, có thể thấy được ông đối với hành vi của Bạch Nhật Tiêu tức giận đến mức nào. Ông tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào phá hủy chuyện quá khứ ông cố ý giấu đi hết thảy, lại càng không cho phép bất cứ ai khiêu chiến quyền uy của mình, cùng bôi đen danh dự của gia tộc nhà họ Bạch!

“Tôi đang làm cái gì, trong lòng ông hiểu được!” Bạch Nhật Tiêu không chút khách khí đáp trả, gương mặt trở nên bất cần, trong lời nói toàn vẻ ương ngạch, hoàn toàn không xem người đàn ông uy nghiêm kia là một người cha.

Bạch Vĩ Minh giận dữ mà nhấc tay lên, không một chút do dự chuẩn bị hướng tới bên mặt khác của anh.

Bạch Nhật Huyên vừa thấy bàn tay sắp giáng xuống trên người anh trai, lập tức xông lên ôm chặt Bạch Nhật Tiêu, “Không được đành anh hai.” Thân mình nho nhỏ của cô run run che chở anh, muốn đỡ cho anh cái tát kia. Bởi vì những năm gần đây, mỗi lần Bạch Vĩ Minh từ nước ngoài trở về, trên người Bạch Nhật Tiêu chắc chắn sẽ xuất hiện vết thương, khiến cô khổ sở và đau lòng không thôi.

Bạch Nhật Tiêu vốn không muốn né tránh, nhưng nếu tay của Bạch Vĩ Minh dám thêm một bước nữa, anh tuyệt đối sẽ hoàn trả đầy đủ! Anh đã không còn là một đứa trẻ yếu ớt để người đàn ông kia tùy ý đánh chửi! Nhưng mà, khi một bóng hồng nhạt nho nhỏ kia chợt lao tới, run run ôm lấy anh, trước khi bàn tay kia dừng trên người Bạch Nhật Huyên, anh đã ngăn ông ta lại.

Anh biết, cho dù cô giận anh thế nào, cô vẫn luôn che chở cho anh, vẫn luôn hướng về phía anh. Ít nhất điều này cho thấy anh rất quan trọng với cô! Nếu bây giờ cô không thể nhận được tình cảm nào khác ngoài tình anh em, như vậy sẽ vì cô, chờ thêm một chút nữa thì thế nào? Dù sao cũng đã nhiều năm chờ đợi như vậy.