Chương 5: Xác sống

Nghe nói đến “xác sống”, Vương Uy hết sức ngạc nhiên, xác chết tức là người đã chết, sao lại có xác sống được?

Lão Tôn bèn giải thích, để tìm kiếm vương triều Lạp Cách Nhật, lão đã mấy lần cùng Thomas đến đất Tạng. Ở Xương Đô lão nghe được rất nhiều truyền thuyết thần bí, dân Tạng tại đó cũng không biết gì về vương triều Lạp Cách Nhật, nhưng theo tư liệu Thomas nắm được, những truyền thuyết ấy đều có mối liên hệ với vương triều Lạp Cách Nhật.

Trong đó có một khái niệm khá, là ”xác sống”. Theo một truyền thuyết lưu truyền rộng rãi trong cộng đồng người Tạng ở Xương Đô thì một số thi thể do nguyên nhân nào đó mà không được thiên táng đúng thời hạn, vì đã trúng phải lời nguyền, linh hồn không thể hoàn toàn rời khỏi thể xác, mà xác chết còn bị linh hồn ác tà nhập vào, dẫn đến trạng thái xác sống, những xác chết như vậy có thể đi lại, nói năng như người sống.

Năm xưa lão Tôn cùng Thomas âm thầm dò hỏi những người dân Tạng, nghe được nhiều chuyện kỳ quái, nhất nhất đều được Thomas phân loại, ghi chép lại thật cẩn thận. Lão Tôn xuất thân là kẻ giang hồ, từng nghe qua không ít chuyện lạ, lúc ấy cũng không chú ý lắm, nhưng bây giờ nghĩ lại, thấy tình hình hiện tại giống hệt như những gì mà người dân tộc Tạng đã kể, lòng cũng hiểu ra đôi phần.

Hơn nữa, điều khiến lão Tôn kinh hãi hơn là, dáng đi của tay đội viên đội thám hiểm kia rất giống quốc vương Lạp Cách Nhật trong bức bích họa, lẽ nào ông ta cũng là một cái xác sống?

Nghe lão Tôn nói xong, Vương Uy cũng đã hiểu được đại khái, chỉ là không biết điều gì khiến một người đang sống sờ sờ bỗng biến thành một cái xác sống, thật là khó hiểu. Biết được ngọn nguồn câu chuyện, Vương Uy cũng bớt sợ hơn. Bị sự hiếu kỳ thôi thúc, anh liền đánh tiếng với lão Tôn và Vương Hoài Ngọc, xách đèn bão, đeo tiểu liên, cùng lần theo hướng cái xác sống kia vừa biến mất.

Vương Uy đuổi theo xác sống còn bởi một lý do khác, anh biết Nhị Rỗ vẫn đi theo bọn họ mà chẳng chịu ra mặt, rất có khả năng là vì lão Tôn. Nhị Rỗ ẩn nấp trong bóng tối có thể đã trông thấy quá trình biến đổi của xác chết, theo tính cách của Nhị Rỗ, hẳn gã sẽ mò đến tận nơi để quan sát.

Nếu kẻ bám theo đội thám hiểm là Nhị Rỗ, có được trợ thủ như gã thì việc truy tìm vương cung Lạp Cách Nhật rất có khả năng sẽ thành, nhân đấy anh cũng có thể hỏi Nhị Rỗ xem ở trong hang đá kia đã xảy ra chuyện gì.

Ra khỏi hõm núi, tuyết trên đỉnh núi bay mù mịt, gió thổi khiến Vương Uy xiêu cả người đi. Gió tuyết mịt mù che lấp hết dấu vết xác sống để lại trên mặt đất. Vương Uy chạy lên đỉnh núi, thấy xa xa hình như có thứ gì đó đang chuyển động, nhưng không trông rõ là người hay là thứ gì khác.

Đối với Vương Uy, địch trong tối ta ngoài sáng là trường hợp vô cùng bất lợi. Trong hoàn cảnh bình thường, đèn bão cũng chỉ chiếu sáng được trong phạm vi hơn ba chục mét, huống hồ gió tuyết điên cuồng khiến tất cả đều trở nên mờ mịt, khó mà trông rõ được thứ gì đó ở phía trước.

Vương Uy chỉ biết thứ đó đang chuyển động, hình như đang tiến về phía trước, nhưng anh cũng không dám khẳng định, chỉ có thể bám theo sau, chằm chằm nhìn nó không rời mắt.

Tuyết trên người anh đã đóng thành băng, mỗi bước như phải vác theo cả một tảng băng vậy, lại thêm gió tuyết quăng quật khiến anh đi rất khó khăn. Vương Uy bám đuôi thứ đó băng qua một ngọn núi, dần dần thứ đó đi chậm lại, anh mới có thể thấy rõ hơn một chút. Thứ đó hình dáng rất to, trông không giống người, toàn thân phủ đầy tuyết, gần như hòa thành một với đống tuyết xung quanh. Nếu không phải Vương Uy chăm chú dán mắt vào nó, cũng khó mà phát hiện được nó đang chuyển động.