Chương 50

_Hi em!! – người đàn ông bước vào – Lâu quá ko gặp, nhìn em đẹp ra đó nha!!

_Lâm?? – Hy cố tỏ ra vẻ bình thản nhưng thực chất thì trong lòng đang rất vui – A… anh về đây làm gì?

_À… – Lâm vuốt cằm, ra vẻ đăm chiêu – Hình như… hình như anh có ý định về đây lấy vợ!! Đám cưới của anh, em tới nhé?! – anh nháy mắt.

_Sao?? Đa… đám cưới??? – Hy vô cùng ngạc nhiên.

_Ukm!! Đám cưới. Anh tìm được nửa kia của mình rồi. Em tới nhé!!

Hy vô cùng ngạc nhiên, tiếp sau đó cảm giác thất vọng tràn về. Anh ấy… anh ấy nói là… về cưới vợ. Chuyện này đột ngột quá… Hy… Hy cảm thấy dường như tim mình đang nhói lên từng hồi. Đôi chân Hy như muốn khụy xuống, bầu trời và mặt đất như sụp đổ, tất cả cơ quan trên cơ thể của Hy trở nên rã rời. Cô ko còn đứng vững nữa rồi… Hy từ từ.. từ từ lịm đi và ngã xuống.

o-o-o0o_____o0o_____o0o—o0o_____o0o_____o0o-o-o

Tỉnh lại, Hy cảm thấy chóng mặt vô cùng. Cô muốn ngồi dậy nhưng sao ko thể nhấc lưng lên nổi.

Cạch…

Cánh cửa phòng từ từ hé mở. Người đi vào là Lâm…

_Em có sao ko? Em làm anh lo quá!! – Lâm ngồi xuống cạnh Hy, giọng tràn đầy lo lắng.

_Ah… em ko sao!! Chỉ hơi choáng tí thôi. A… chúng ta nói tiếp chuyện lúc nãy nhé!! – Tuy đau nhưng Hy vẫn muốn biết người có thể lôi chị của Hy ra khỏi tim Lâm là ai.

_Ah… ưhmmm. Em muốn hỏi về cô dâu của anh đúng ko?

_Vâng!! Chừng nào tổ chức lễ cưới?? – ánh mắt Hy ko được vui.

_Ummm… cái này còn đợi cô ấy quyết định nữa. – Lâm nhìn Hy rồi nói mà cái mặt như đang muốn phá ra cười lên thật to.

_A… vậy… vậy em chúc anh hạnh phúc nhé! Thôi em ko hỏi nữa, em hơi mệt nên cần nghỉ ngơi, anh đi trước đi!!

_Khoan đã!! – Lâm đưa tay đỡ Hy khi cô định nằm xuống giường.

Đỡ Hy ngồi dựa vào tường xong, Lâm đặt hai tay lên đôi bờ vai bé nhỏ của Hy, ấn mạnh vào tường. Lâm nhìn thẳng vào mắt Hy, ánh mắt đó như muốn xuyên qua tâm can của Hy.

_A… anh?

_Hy nè!! – Lâm thở dài rồi thả Hy ra – Em… anh có chuyện nữa muốn nhờ em!! Em hứa là giúp anh đi!!

_A… nè? – Hy nhìn Lâm nghi ngờ – Đừng có nói với em là anh muốn em làm phù dâu cho anh nha??

_Ah… gần đúng rồi!! Thực ra… thực ra… – Lâm gãi đầu, nhìn y như đứa con nít.

_Sao hả?? – Hy tò mò.

_Trời ơi ngốc quá!! Chuyện này… mà em phải hứa đi cái đã anh mới dám nói!!

_Ok, nếu ko bắt em làm phù dâu thì gì cũng được!! Em hứa…

_Uhmmm… thực ra anh muốn em là cô dâu trong lễ cưới của anh!! – Lâm lấy một hơi dài rồi nói nhanh.

_Uh!!

3s sau…

_Hả????????????????????? – Hy ngạc nhiên hét toáng lên.

_Em hứa rồi mà!! Anh đâu có kêu em là phù dâu đâu!! – ánh mắt Lâm như nài xin.

_Anh… anh đem em ra làm trò đùa đó hả???? – Hy bực bội quát.

_Ko!! – một lần nữa, Lâm lại ấn mạnh lên đôi vai của Hy, đưa mặt kề sát mặt cô – Em ko đồng ý là anh làm bậy đó nha!! – sau đó cười gian tà.

_A… anh…

_A… anh… – Hy ngạc nhiên đến nỗi ko thốt nên lời.

Lâm thì vẻ mặt vẫn rất bình thản, anh vẫn đang chờ đợi sự đồng ý của Hy.

_Sao? Em hứa với anh rồi mà!! – ánh mắt Lâm toát lên vẻ thất vọng khi nhận thấy vẻ khó xử của Hy – Thôi… coi như anh chưa nói gì nha… anh về đây!!

Lâm quay lại chào Hy rồi đi. Ánh mắt Lâm, lúc đó, tâm trạng đó… có lẽ Hy có thể hiểu được. Trước đây Hy đã từng bị Lâm cự tuyệt.. giờ lại lộ rõ vẻ ngạc nhiên như thế, bảo sao mà Lâm ko hiểu lầm được cơ chứ.

Vài giây sau…

_LÂM… ĐỢI ĐÃ!!! – Hy phóng ra khỏi phòng y tế mà ko kịp mang dép.

Nghe giọng hét lớn của Hy, Lâm vội quay mặt lại. Anh ko giấu nổi vẻ ngạc nhiên, sau đó thì phá ra cười. Hy khó hiểu

_Sao anh lại cười?!

_Hahahahh… hiz… em nhìn lại mình đi.. hahahh… sao hok chịu mang dép hả?? – Lâm vẫn ôm bụng cười.

_Vô duyên, có nhiêu đó cũng cười được nữa!! Em định nói đồng ý mà… anh làm em bực mình quá, dẹp luôn đi!!

_Khoan đã!! – Lâm ngưng cười, nắm chặt cổ tay Hy khi cô định quay đi – Đã muốn nói gì thì phải nói đi chứ??

Hy hất mặt sang bên kia, ko thèm nhìn Lâm. Lâm cười nham hiểm.

_Nèk, nếu em hok nói đừng trách anh nhá!!

_… – Hy vẫn ko thèm trả lời.

Thấy thái độ cương quyết của Hy, Lâm đưa ra quyết định… hehe. Anh vòng tay ôm chặt lấy Hy, đưa mặt sát mặt Hy. Hơi thở anh phả vào tai làm cho Hy khẽ rùng mình, mặt đỏ lét như… con két. Sau đó, anh dùng hết sức xoay người Hy lại, càng ngày càng tiến sát mặt Hy hơn nữa. Anh thì thầm

_Nhìn mặt em tự nhiên anh muốn… cắn một cái!!

Nói là làm, Lâm nhanh chóng kề sát bờ má của Hy và… cắn cô một cái.

_Á… anh chơi trò gì vậy hả?? – Hy hất mặt Lâm ra, xoa xoa bên má bị anh cắn (éc).

_Giờ sao?? – Lâm lại vòng tay ôm chặt Hy – Có chịu làm vợ anh ko hả?? – Lâm nhướn một bên mày, cười gian tà.

_Á đừng cắn nữa… em chịu… em chịu mà… em chịu là được chứ gì!! – Hy ôm má đề phòng.

_Ặc… há háh á… hahahhh… hô hô… hiz… – Lâm phá ra cười lớn.

_Lần này lại là gì nữa đây?? – Hy bực bội chống hai tay lên hông.

_Hic… ec!! – Lâm lấy tay bịt miệng lại – Ọt… (j z nhỉ??) hiz… ho hahhhsa – nhưng vẫn ko thể nhịn cười được.

_Giận gùi nha!! – Hy nheo mắt.

_Haha… ờ thôi đừng giận nữa… hahahhh… nhìn bộ dạng… phòng thủ của em… tự nhiên… mắc cười quá… hahhhh…