Chương 50

Mặc dầu Kerry đã chuẩn bị cho Robin một bữa ăn mà hai mẹ con thích nhất – ức gà nướng lò, khoai tây chiên, đậu Hà Lan hột tươi, xà lách xanh và bánh quy – hai mẹ con vẫn hầu như ăn trong im lặng.

Kể từ lúc Kerry về nhà và Alison, cô sinh viên giữ trẻ khẽ nói: “Cháu nghĩ Ronbin đang lo lắng”, Kerry vẫn chờ cơ hội thuận tiện mới lên tiếng.

Trong lúc nàng chuẩn bị bữa tối, Robin ngồi trước quầy để làm bài tập. Kerry đã chờ đợi một cơ hội thích hợp để nói chuyện với nó, một dấu hiệu nào đó, nhưng Robin dường như đang tập trung một cách khác thường vào công việc của nó.

Thậm chí Kerry đã hỏi: “Con có chắc chắn đã xong chưa, Rob?” trước khi nàng dọn thức ăn lên bàn. Khi nó bắt đầu ăn, rõ ràng Robin trở nên thư giãn. Cuối cùng, Kerry phá tan sự im lặng, cố gắng hỏi bằng một giọng tỏ ra bình thường:

– Bữa trưa hôm nay, con có ăn đầy đủ hay không? Trông con có vẻ đang đói.

– Có, mẹ à. Gần hết.

– Mẹ hiểu.

Nó giống hệt mình, Kerry nghĩ. Nếu nó đau buồn, nó cứ giấu kín trong lòng. Một con bé hết sức kín đáo. Rồi Robin chợt nói:

– Con rất thích Geoff. Chú ấy thật hay. Geoff.

Kerry cúi xuống và chăm chú vào việc cắt thịt gà. Nàng không muốn nghĩ tới giọng nói giễu cợt của anh khi anh ra về đêm hôm kia. “Xin kính chào chị “.

– Ờ, phải, – nàng đáp.

– Bao giờ chú ấy trở lại? – Robin hỏi.

Lúc này tới phiên Kerry lảng tránh.

– Ồ, mẹ không biết. Thực ra, chú ấy chỉ đến vì một vụ án chú ấy đang quan tâm.

Robin có vẻ bối rối.

– Con nghĩ đáng lẽ con không nên kể cho ba nghe về chuyện đó.

– Con muốn nói chuyện gì?

– Chuyện ba đã nói khi mẹ trở thành một thẩm phán có lẽ mẹ sẽ gặp nhiều thẩm phán và rốt cuộc mẹ sẽ kết hôn với một người trong số đó. Con đã không định kể chuyện về mẹ cho ba nghe, nhưng con đã nói một luật sư vừa đến nhà vì công việc đêm hôm kia, và ba đã hỏi đó là ai.

– Và con đã nói với ba đó là Geoff Dorso. Điều đó không có gì sai.

– Con không biết. Ba dường như có vẻ giận con. Ba và con đã trải qua một ngày thật vui vẻ, rồi ba trở nên lặng lẽ và bảo con hãy ăn cho xong món tôm. Đó là lúc trở về nhà.

– Rob, ba hoàn toàn không lưu tâm tới những người mẹ gặp gỡ, và chắc chắn Geoff Dorso không có mối liên hệ nào với ba cũng như bất cứ khách hàng nào của ba. Hiện giờ, ba đang bận rộn trong một vụ án rất gay go. Có lẽ con đã giúp ba thư thả trong tâm trí trong một thời gian, rồi tới cuối bữa ăn ba lại nghĩ đến chuyện đó.

– Quả thực mẹ nghĩ thế hay sao? – Robin hỏi với vẻ hy vọng trong lúc mắt nó sáng lên.

– Mẹ quả thực nghĩ thế, – Kerry quả quyết nói. – Con đã từng trông thấy mẹ rối trí như thế nào mỗi lần mẹ tham gia vào một vụ án.

Ronbin bật cười.

– Ồ, phải. Con hiểu!

Lúc chín giờ, Kerry nhìn vào phòng của Robin, trông thấy nó đang tựa người vào gối đọc sách.

– Tắt đèn. – Nàng cương quyết nói và bước tới đắp chăn cho nó.

– Đồng ý. – Robin miễn cưỡng nói.

Trong lúc Ronbin rúc người vào chăn, nó nói tiếp.

– Mẹ, con đang suy nghĩ. Chỉ vì Geoff đã đến đây do công việc không có nghĩa là chúng ta không thể yêu cầu chú ấy trở lại, phải không? Chú ấy có cảm tình với mẹ, con có thể thấy rõ.