Chương 50

Phớt lờ vẻ sửng sốt của tôi, sau cái hôn, DJ ngó quanh phòng 1 cách thản nhiên,

như việc anh ta vừa làm chẳng có gì phải giải thích cả.

T___T

"Anh…anh.."

"Thằng Lam đã tới khi nào?"

"Huh?.. sao anh biết?"

"Hoa lys. Nó đặc biệt chỉ mua hoa lys.."

Ánh mắt của DJ hướng về chỗ lọ hoa và tôi chợt hiểu ra,

đó là thói quen của anh Lam? 1 người chỉ mua mỗi hoa lys,

có khi vì đó là loài hoa chị Thu thích..

"Sao anh ở đây? Bé Mina..? Ca mổ thế nào?"

"Tốt. Hôm nay xuất viện."

"Oh.. thế à?"

"Tôi ko thể lấy lại chiếc kèn cho em, con bé khư khư giữ nó.."

"yah..Ko sao…"

"Nhưng tôi sẽ bù bằng thứ khác."

"Thứ gì?"

"Tôi chưa biết."

Vậy là xong, tôi biết ko thể hỏi thêm gì, vì đó là DJ.

anh ta chỉ nói ngắn gọn, như thế, nghĩa là như thế, chấm hết.

mà tôi cũng đâu có quan tâm anh ta sẽ bù cho tôi thứ gì.. -___-

[ọc.. ọoc]

Arghh… Bụng tôi đang kêu.

Trưa tôi ko ăn, hộp cơm của dì mua nguội ngắt nằm trên tủ đầu giường..

DJ vểnh tai và nhíu mày..

"Có 1 người đang đói. Tôi ko nói sai chứ?"

Vừa nói, anh ta vừa cầm hộp cơm lên và mở ra, xong lắc đầu…

tôi thì quê độ cúi mặt xuống đất.

"Nhìn ngán quá. Ngồi đây, tôi đi mua cháo cá cho em."

"Ok! ^-^"

Tôi… là 1 con nhỏ ham ăn.

Bây giờ thì tôi phải thú nhận điều đó thôi. Chỉ vì,

tôi đã sáng mắt hẳn khi nghe tới "cháo cá".. món khoái khẩu của tôi. TT___TT

sao hôm qua khi hắn hỏi, tôi lại đòi ăn phở bò viên nhỉ??

Ehh.. tôi còn chưa mua card điện thoại!! tôi vội níu tay áo DJ..

"Ey… anh, khoan!!"

"Huh? Gì?"

"Cho em mượn điện thoại của anh, trong lúc anh đi mua!"

"Làm gì? của em đâu?"

"Hết tiền…"

DJ nhìn tôi nghi hoặc, 1 vài giây, anh ta rút chiếc Nokia đen trong túi ra,

cầm lấy bàn tay tôi và đặt nó lên đó.

Ko nói thêm câu nào rồi đi ra khỏi phòng..

Tôi nhìn chiếc cellphone 1 lát, rồi bấm số của C.K.

Người bạn cũ "Ò í e" lại chào đón tôi. *____*

Tại sao vậy?? Hắn đang làm gì?

Thiệt là bực mình quá đi!

Ehh… DJ lưu tên tôi trong điện thoại của anh ta là gì nhỉ?

trí tò mò lại nổi lên, tôi bấm số máy mình và nhấn call.

"Calling Giang…"

Giang. Vâng, là tên của tôi.

Chỉ có C.K mới chơi trò đặt nickname cho tôi trong máy điện thoại.

chỉ có hắn mới thích làm mọi chuyện đều mới mẻ và thú vị…

Còn DJ, cái gì cũng 1 là 1, 2 là 2. ko màu mè hoa lá cành.

tôi thất vọng bỏ cái Nokia của anh xuống giường…

thì DJ đã trở lại với tô cháo cá trên tay.

Nhanh thế nhỉ…

"Ahh… thơm quá!!!!"

"Điện thoại của tôi?"

"..huh… um.. đây… làm gì đòi gấp thế?"

"Tôi ko quen rời nó quá lâu."

"Oh… vậy ư..? tại sao?"

"Ko có lý do. Tự ăn được chứ?"

"Ya… được"

Nói "được" nhưng sự thật diễn ra ko phải như thế,

tôi với cánh tay trái ko thuận, múc từng muỗng cháo 1 cách khó nhọc, và nó đổ tùm lum ra áo tôi.

TT___TT

"Đưa cho tôi."

"Sao..??"

DJ giật cái muỗng trên tay tôi và tay còn lại cầm tô cháo,"

anh ta múc 1 thìa và đưa tới miệng tôi, nhướn mày bảo tôi há miệng ra.

"Arghh.. ko.. để em."

Tôi giơ tay định đòi lại cái muỗng nhưng tay của DJ gạt ra…

Giọng của anh ta như đóng băng.

"Mở miệng ra."

"KO! ><"

"Nếu em ko nghe, tôi sẽ… hôn em."

"WHAT??"

Tôi gần như nhảy dựng khỏi giường khi nghe câu nói đó,

Quái quỉ, anh ta đang nói nhảm gì thế chứ??

Vẻ mặt của DJ ko hề thay đổi sắc thái, và đó là cái vẻ quả quyết của anh ta.

Argh.. DJ, anh ta dám nói dám làm.. Tôi phải làm gì đây..

Đành phải mở miệng ra thôi.

Tôi vừa rụt rè vừa từ từ mở miệng mình ra…

Để rồi miệng tôi trở thành há hốc cùng với đôi mắt đứng tròng

…khi nhìn thấy C.K của tôi ở cửa.

Hắn dành cho tôi 1 ánh mắt xẹt điện, đúng hơn, là dành cho tôi và DJ.

Cơn ác mộng ngày nào lại tái diễn… C.K và DJ.

Ôi trời ơi.

Thật đúng lúc, đúng nơi, đúng người.

Tại sao ko sớm, ko muộn, ko phải là ai khác.

mà hắn phải bắt gặp tôi, ngay cái lúc đang để cho DJ đút cháo,

tại sao??

Tim tôi đập như điên và mồ hôi đẫm ướt dải băng trên trán.