Chương 50

CHƯƠNG 50

Thấy Lăng Lăng có vẻ do dự, Dương Lam Hàng lập tức hơi hiểu ra, nhìn đồng hồ nói: “Hôm nay có lẽ muộn rồi, để hôm khác đi.”

Vừa nghe anh nói vậy, Lăng Lăng cảm thấy mình dường như lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, liền thốt lên: “Không sao đâu, cũng chưa có muộn lắm.”

Lập tức, dưới ánh mắt hơi khác thường và nghi hoặc của Dương Lam Hàng, cô đột nhiên ý thức được câu mình vừa nói ra vô cùng có ý nghĩa khác, muốn rút lại thì đã quá muộn, đành phải nhận mệnh theo anh lên lầu.

Đêm, một căn phòng, hai phần trà thơm, mối tình nồng thắm.

Cho dù không có kế hoạch xảy ra chuyện gì, cũng có thể trong một thoáng thất thần chớp mắt mà phát sinh cái gì đó.

Cô không biết đôi tay thon dài kia làm thế nào khoác lên vai mình, cũng không biết đôi môi nóng bỏng của anh làm sao dán vào sau tai cô…

Cô chỉ biết có một dòng điện cao thế từ sau tai truyền khắp toàn thân, cả người cô run lên, không khỏi rên khẽ một tiếng, càng dựa sát vào lòng anh.

Nụ hôn quấn quýt đam mê, tình yêu cuồng dại say đắm, xa cách bao nhiêu ngày chờ đợi, hôm nay ôm hôn, mới hiểu rằng tình yêu thực sự không thể nào chịu đựng khoảng cách, một chút khoảng cách cũng không được…

Sau đó, tay anh bắt lấy tay cô đặt trên lưng ghế sô-pha, đầu ngón tay cùng đầu ngón tay giao nhau, khóa chặt một chỗ. Hai đôi tay này, rốt cuộc không còn phải dựa vào bàn phím để biểu đạt tình ý…

Anh khom người khẽ đè lên cô trên sô-pha, càng hôn càng mê loạn, càng hôn càng cuồng nhiệt…

Lăng Lăng dần cảm thấy áp lực trên ngực càng lúc càng lớn, nhịp tim cấp tốc của Dương Lam Hàng kích động nhịp tim cô.

Mọi cảm quan của cô đều tràn ngập hơi thở dịu nhẹ của anh, trong cơ thể, hơi ấm quen thuộc cùng sự nóng bỏng lạ lẫm hòa quyện vào nhau, khiến cô có loại cảm giác mê muội không biết bản thân đang trôi dạt nơi nao.

Cô vụng về đáp lại anh, hai tay lại một lần nữa ôm chặt cổ anh, thân mình trống rỗng mềm mại từng chút một trượt xuống theo lưng ghế sô-pha, cùng lúc cái gáy gối lên tay vịn sô-pha, thể xác lẫn tâm hồn hoàn toàn không thể kháng cự được mà trầm luân…

“Có thể chứ?” Tay kia của anh tìm được cổ áo cô, mơ hồ hỏi.

Cô mở mắt ra, bốn mắt dây dưa quyến luyến, ánh mắt anh đục ngầu một mảnh, hơi thở ngày càng dồn dập…

Điều này bảo cô phải trả lời sao đây?

Dù sao cũng không thể nói “Có thể, anh tiếp tục đi.”

“Đừng…” Cô thẹn thùng quay đi khuôn mặt đỏ ửng, nói với giọng run run.

Đối mặt với loại chuyện này, có cô gái nào mà không luôn miệng “Đừng” nhưng trong lòng vụng trộm chờ mong. Chỉ cần đàn ông chuyên chế, cương quyết một chút, có lấp lửng cũng nên chuyện.

Rủi thay thứ người nào đó tiếp nhận là giáo dục kiểu phương Tây, nên không hiểu rõ lắm sự rụt rè và e lệ của con gái phương Đông.

Chỉ một tiếng “Đừng”, Dương Lam Hàng không hề dám vượt quá, dùng chút lý trí còn sót lại bức bản thân thu hồi bàn tay đặt ở cổ áo cô, ngồi thẳng dậy, bưng tách trà nguội ngắt uống một hơi hết nửa.

*****************************

Chiều thứ Sáu, tổ đề tài như thường lệ tổ chức họp tổ.

Mỗi lần họp tổ, các sinh viên đều bồn chồn lo lắng, hôm nay lại càng nặng. Bởi vì không chỉ các giáo viên trong tổ đều tham dự, ngay cả hiệu trưởng Chu công tác bận rộn cũng có mặt.