Chương 50 – Ai làm tổn thương ai?

Tôi phát hiện ra Đào Tử không chỉ có năng khiếu buôn chuyện bép xép mà miệng lưỡi nó còn có gien xui xẻo của giống quạ đen. Nó vừa nói dứt câu quản lý sẽ bắt tôi, chưa đầy năm phú sau y như rằng ông ta cho người gọi tôi vào nói chuyện thật!

Đào Tử kinh hãi trợn trừng mắt, cho hai tay lên bịt miệng lẩm bẩm: “Mẹ ơi! Tôi thành nhà tiên tri rồi!”

Cho dù tinh thần tôi đang rất sa sút, rất chán chường, rất uể oải, rất mụ mị nhưng nhìn bộ dạng lệch lạc của Đào Tử, lòng tôi không thể không dậy sóng. Khi đi ngang qua chỗ nó, tôi không nhịn nổi quát nó một câu: “Đồ bà tám đen quạ!” sau đó mặt lạnh băng đi thẳng, để lại một mình nó đang chết trân phía sau.

Đang chuẩn bị bước khỏi cửa phòng làm việc, bỗng sau lưng tôi vang lên tiếng thất thanh của Đào Tử: “Tô Nhã! Đừng tưởng cậu đang đau khổ vì mất đi ‘tình bạn vĩ đại’ mà tôi không dám chỉ ra lỗi sai của cậu nhé! Cách dùng từ vừa rồi của cậu sai bét! Phải là ‘bà tám quạ đen’ mới đúng!”

Tôi bỗng liêu xiêu, suýt nữa đâm sầm vào khung cửa…

Vừa thấy tôi, quản lý liền đi thẳng vào vấn đề: “Tô Nhã à, có một nhiệm vụ cần giao cho cô!” Có lẽ trông sắc mặt tôi không tốt, giọng quản lý trở nên ngập ngừng: “Cái này… Tô Nhã, cô ốm à? Cái này… nếu cô ốm thật thì hơi phiền đây…”

Quản lý có vẻ khó xử, hai hàng lông mày nhíu lại thành những rãnh sâu như dùng đao khắc lên, nối liền với sống mũi càng tô điểm cho nỗi phiền muộn vô cùng của ông.

Tôi mềm lòng nói: “Tôi không sao đâu quản lý, chỉ là dạo này hay mất ngủ thôi. Có nhiệm vụ gì cần giao quản lý cứ cho tôi chỉ thị ạ!”

Quản lý lập tức rạng rỡ mặt mày, cười tươi nói: “Tôi đã nói rồi, Tô Nhã là nhân viên giỏi mà! Quả nhiên không sai, Tô Nhã đích thực là nhân viên giỏi đấy! Là thế này Tô Nhã ạ, ngài Trình bên công ty đá quý có đưa ra yêu cầu, muốn cô là người đọc bài giới thiệu về cá tác phẩm của anh ta trong buổi triển lãm sắp tới. Ờ phải rồi, lát nữa cô sang bên công ty họ lấy sơ đồ bố trí các tác phẩm và lời giới thiệu sơ lược về đây, mau chóng nắm chắc những gì cần phát biểu trong buổi triển lãm đó đấy!”

Nghe quản lý nói, tôi bắt đầu ngây người.

Quan hệ giữa tôi và Ninh Hiên đã tan vỡ đến lần thứ hai, thậm chí tôi còn nghĩ từ nay đến chết hắn cũng chẳng bao giờ muốn gặp lại tôi nữa, thế mà giờ hắn lại chỉ định tôi, thế này rốt cuộc là nghĩa làm sao? Chẳng lẽ tôi đã làm hắn tổn thương đến như vậy nhưng hắn vẫn quyết không từ bỏ ư?

Ảo tưởng đẹp đẽ đó của tôi mau chóng tan vỡ khi đặt chân đến công ty đá quý.

Đến trước phòng làm việc của Ninh Hiên, tôi gặp cô thư ký mới thay chỗ An Tỷ. Cô gái xa lạ nhìn tôi mỉm cười thân mật, làm tôi bỗng thấy bùi ngùi. Chỉ mới qua có mấy ngày thôi, vẫn cái bàn ấy nhưng người ngồi trước nó nay đã là người khác rồi.

Hóa ra câu nói này thật đúng là quy luật nghìn đời. Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn.

Phải rồi, không có bữa tiệc nào là không tàn. Đó là một bữa tiệc tấp nập khách khứa, có người đến cũng có kẻ đi, đi rồi lại đến, đến rồi lại đi. Con người sống cũng chỉ biết có tiễn biệt và chào đón nhau như vậy thôi. Vì thế, khi cảm thấy hạnh phúc, nhất định ta phải trân trọng từng phút từng giây vui vẻ đó, chớ để phí hoài cảnh xuân tươi đẹp, cố mà ghi tâm khắc cốt những hạnh phúc từng có ấy, có như vậy sau này khi người đó không ở bên ta nữa ta cũng có thể kiên cường sống tiếp.