Chương 50 – Cái tát

Trong phòng khách, Tô Tiểu Mộc ôm tách cà phê nóng, run lẩy bẩy. Cả người cô ướt đẫm, nước trên tóc vẫn còn nhỏ giọt. Hà Kiến Vũ và người giúp việc lấy khăn bông quấn cô lại, nhưng cô vẫn thấy lạnh, lạnh tới nỗi bàn tay đang cầm cốc cũng run rẩy. Nhưng từ đầu tới cuối, ánh mắt trống rỗng của cô vẫn nhìn về phía trước, không nói một câu.

Cô đã quên mình tới nhà Mục Chính Thuần như thế nào, dù khi hơn mười tuổi cô đã tới đây một lần. Cô chỉ nhớ, sau khi mình và Hạ Hà Tịch ra khỏi nhà Mục Chính Uy, hai người không tới bệnh viện, mà cãi nhau kịch liệt ngay trên đường. Có lẽ nên nói, cũng không phải cãi nhau, từ đầu chí cuối hai người không hề hét lên một câu, bà mối chỉ… giẫy mạnh khỏi bàn tay của Hạ Hà Tịch ngay trước khi lên xe.

Bàn tay của Hạ Hà Tịch cứng đờ, anh chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt bà mối, trong đôi mắt anh là sự lạnh lẽo mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, anh hờ hững hỏi: “Em có ý gì?”

Bà mối bật cười thành tiếng: “Ý gì? Anh thấy em có thể có ý gì chứ? Gương mặt Đồng Đồng chính là ý của tất cả mọi người. Hạ Hà Tịch, chẳng lẽ anh muốn nói cho em biết, đứa trẻ đó không phải là con anh sao? Nhưng nó có gương mặt giống anh như tạc, trùng hợp thế sao?”

Hạ Hà Tịch nhíu mày đau khổ: “Tại sao em không chịu tin anh? Anh đã nói với em từ rất lâu rồi, anh chỉ coi Quả Quả là em gái, sao anh có thể…”

Bà mối ngắt lời Hạ Hà Tịch, rõ ràng hết lần này tới lần khác tự nhắc nhở mình bình tĩnh, bình tĩnh, đừng lọt vào cái thòng lọng của Trình Tinh Hải, nhưng giọng nói thì không thể nào bình tĩnh được. Cô thờ ơ nhìn Hạ Hà Tịch, nhẹ giọng hỏi: “Coi là em gái cũng không ảnh hưởng tới chuyện hai người lên giường, phải không?”

“Tô Tiểu Mộc, đủ rồi!” Hạ Hà Tịch hét lên: “Tại sao em lại nghi ngờ anh? Hết lần này tới lần khác… anh nói là không có, anh chưa từng gặp đứa trẻ ấy, anh không biết nó có quan hệ thế nào với Quả Quả, nhưng anh có thể thề với trời, nó và anh không hề có quan hệ gì cả!”

Nghe tới đây, bà mối nheo mắt cười đau khổ, trái tim đã bị rách ra từng mảnh nhưng ngoài miệng vẫn không buông tha, cô ngẩng đầu, lạnh lùng hỏi: “Hạ Hà Tịch, có phải đêm nào đó anh uống say rồi lên giường với ai mà cũng không biết không?”

Hạ Hà Tịch: “…”

Im lặng. Dường như ở cái bãi đậu xe này chỉ có hai người là bà mối và Hạ Hà Tịch. Trời bỗng đổ cơn mưa phùn, từng hạt, từng hạt rơi lất phất. Nhưng không biết tại sao, Tô Tiểu Mộc vẫn nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào.

Bốp.

Tiếng bạt tai vang lên trong mưa, bà mối quay mặt đi, cảm nhận cái đau bỏng rát. Nỗi đau này đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong trái tim cô, như có một con dao đang cứa vào da thịt, từng chút, từng chút một. Cô không kìm nổi nữa, nước mắt chảy xuống hai gò má. Hạ Hà Tịch đánh cô… đánh cô bằng bàn tay đeo chiếc nhẫn cưới cô mua cho anh… Trước đó không lâu, Mục Quả cũng đánh Hạ Hà Tịch trước mặt mình, còn bây giờ, Hạ Hà Tịch đánh cô… Giống như giúp Mục Quả chuyển tất cả ấm ức và thù hận lên người cô.

Gió vẫn đang thổi, mưa càng lúc càng nặng hạt, rơi lên người mang theo cảm giác lạnh lẽo. Nhưng Hạ Hà Tịch vẫn không ngoảnh lại, anh khởi động xe không liếc nhìn cô thêm lần nữa… rồi đi mất. Đã có lần, bà mối đứng trên sân thượng với Hạ Hà Tịch, cô chống nạnh ra oai nói với anh: “Hạ Hà Tịch, yêu đương chỉ là dối trá, có bản lĩnh thì chúng ta kết hôn đi!”