Chương 50: Hãy thả tôi ra

Hoàng Nhật….

– Giờ đã gặp được rồi, anh có việc bận phải đi – Hàn Phong đi đến chiếc ghế đối diện với Thiên Băng, hắn tháo chiếc kính râm ra nhếch một bên môi lạnh lùng hỏi.

– Ngồi xuống đi đã, dù sao cũng đã mười năm rồi.- Thiên Băng mỉm cười, bàn tay thon dài cẩn thận khuấy ly nước cam ép trên mặt bàn.

– Được rồi, chỉ một chút thôi đấy.

Hàn Phong ngồi xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn thủy tinh mìm cười lạnh lùng, nụ cười đó lúc nào cũng xuất hiện trên gương mặt của hắn.

– Anh có muốn uống cafe không? – Thiên Băng nhìn bộ dạng đứng ngồi không yên của Hàn Phong thì mỉm cười, ánh nắng soi vào gương mặt dịu dàng của cô càng khiến cho nụ cười thêm rạng rỡ.

– Không cần đâu, anh đã tìm ra bí mật về chiếc chìa khóa ấy chưa? – Thiên Băng thôi cười, ánh mắt trở nên nghiêm túc nhìn xoáy vào Hàn Phong.

– Anh đã xem xét rất kĩ về chiếc chìa khóa ấy, hình điêu khắc trên con rồng thiếu mất một con mắt được làm bằng kim cương đỏ. – Hàn Phong bình thản nói, trên gương mặt cương nghị có chút bất an.

– Vậy sao? Em nghĩ rằng viên kim cương đó là mấu chốt của việc giải quyết vấn đề này đấy! – Thiên Băng uống một ngụm nước cam, bàn tay xoay xoay chiếc cốc thủy tinh.

Hàn Phong nhíu đôi mày.

– PHải. Anh đã nói bọn họ đi điều tra rồi nhưng chắc chắn sẽ không dễ dàng tìm được như thế.

– Em cũng nghĩ vậy. Sao Vũ không đến đây? – Thiên Băng nhìn quanh rồi cất tiếng hỏi

– Anh nhốt cậu ta lại rồi. – Hàn Phong bình thản trả lời tựa như chuyện này vốn không có gì là nghiêm trọng.

– Sao? Chẳng phải anh ta là cận thần bên cạnh anh sao? – Thiên Băng ngạc nhiên cất tiếng hỏi, từ năm cô mười sáu tuổi đã nghe nói về Vũ qua lời kể của Hàn Phong và cũng gặp được vài lần nên hỏi vậy.

– Cậu ta dám cãi lại mệnh lệnh của anh, bị như thế là còn nhẹ. Em đừng xen vào chuyện của anh. – Hàn Phong nhíu mày, hắn không thích hỏi quá nhiều về cuộc sống của hắn.

– Được rồi. – Thiên Băng biết rõ tính cách của Hàn Phong, cho dù ngày xưa họ là một cặp nhưng hắn không bao giờ nói bất cứ chuyện gì về tổ chức cho cô nghe.

Hàn Phong nhìn đồng hồ trên tay, cất giọng:

– Anh về đây.

– Khoan đã, Anh hãy về thăm cha nuôi đi, ông ấy rất nhớ anh.

Hàn Phong cười to thành tiếng như nghe được truyện tiếu lâm, lạnh lùng nói:

– Nhớ anh? Căn bản ông ấy không xem anh là con của ông ta.

Nói rồi Hàn Phong sãi bước bỏ đi để lại Thiên Băng ngồi đó với nụ cười khinh khỉnh.

Cô sớm biết hắn sẽ nói vậy chỉ là…Không ngờ Hàn Phong còn giận nhiều đến thế.

Cô mở chiếc điện thoại ra, liên lạc với một người lạ mặt.

– Tôi đây. Tôi quyết định sẽ hợp tác cùng với cậu có gì tôi sẽ gọi lại cho cậu.

-….

– Ok. Tôi biết rồi nhưng…cậu không được gây trở ngại cho Hàn Phong.

-….

– Tạm biệt.

Thiên Băng ngồi một chút rồi đứng dậy rời khỏi Hoàng Nhật, nụ cười lạnh lùng vương trên gương mặt của cô.

_________________________________________________________________

Sắc trời dần dần trở nên tối lại, cả thủ đô Hà Nội chìm trong một màu ráng vàng đầy mờ ảo. Tiết trời mùa đông vốn rất lạnh nhưng trong tâm của Hàn Phong còn lạnh hơn gấp nhiều lận, cứ mỗi lần nghĩ đến cô hắn đều cảm thấy đau.

Có lẽ giờ này Uyển Nhi cũng đã tỉnh rồi. Hàn Phong nghĩ vậy liền lái xe thẳng đến bệnh viện, vào phòng thăm cô.

Cô gái nằm trên chiếc giường trắng tinh với đôi mắt nhắm nghiền lười biếng mở ra.

Hàn Phong chầm chậm ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, vương một tay dịu dàng vuốt ve gương mặt cô, từ tốn mà gạt nhẹ những sợi tóc đang bết trên mặt.

– Sao còn không mau mở mắt ra, em định ngủ đến khi nào?

Không có tiếng trả lời, cả căn phòng đều chìm vào một không khí nặng nề, yên tĩnh đến nỗi chỉ có thể nghe được tiếng thở nhè nhẹ của cô. Hắn xoa mái tóc mượt mà thầm thở dài.

Đúng lúc đó Anh Luân bước vào.

– Sao cô ấy còn chưa tỉnh vậy?

– Vậy à, để tôi xem, đáng ra lúc này phải tỉnh rồi chứ. – Anh Luân thấy lạ, vội đi đến xem thử.

Sau một lượt khám xét tổng quát, Anh Luân kết luận,

– Yên tâm đi cô ấy không sao đâu, chỉ mệt quá thôi ngày mai sẽ tỉnh lại.

– Cậu chắc không?- Hàn Phong ngờ vực.

– Chắc chắn. – Anh Luân khẳng định, giọng nói chắc nịch.

– Tôi tin cậu.

________________________________________________________________

Ánh nắng ban mai tràn ngập khắp căn phòng, hương thơm của cỏ xen lẫn hoa tươi đánh thức tôi khỏi giấc ngủ dài.

– Tỉnh rồi à?- Hàn Phong đi đến chổ tôi, mỉm cười nhẹ nhàng.

– Tôi, sao lại ở đây? Đây không phải là bệnh viện sao? – Tôi ngạc nhiên nhìn hắn, bất chợt cơn đau đầu kéo đến khiến tôi trở nên mệt mỏi mà ôm lấy đầu.

Hàn Phong vội vàng chạy đến , ôm tôi vào lòng, bàn tay to lớn đặt trên lưng tôi nhẹ nhàng vuốt ve trấn an trạng thái tinh thần của tôi.

– Không sao đâu, có tôi ở đây rồi.

Tôi ngước mắt lên nhìn hắn, chợt nhớ lại hành động mà hắn đối xử với Vũ tôi lập tức trở nên tức giận xô hắn ra khỏi.

– Tránh ra.

Hàn Phong bất ngờ trước hành động của tôi, mất thăng bằng nhưng không ngã, hơi chấn động trên gương mặt nhưng nhanh chóng lấy lại dáng vẻ lạnh lùng như thường lệ, hắn nhíu mày tỏ ý không hài lòng.

– Tôi cho em 10 phút để giải thích, mau nói rõ sự việc ra cho tôi.

– Giải thích, tôi không có bất cứ lí do gì để giải thích với loại người như anh.

Đôi mắt tôi ngước nhìn bàn tay lớn của người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Chống lại cặp mắt sắc bén lãnh khốc của Hàn Phong, giọng nói yếu ớt, nhưng hận ý lại để lộ ra hết sức rõ ràng.

– Nếu như không phải em đang bị bệnh, em cho rằng tôi có thể nhẫn nại như vậy sao? – Hàn Phong hừ lạnh, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vì sự giận dữ mà bàn tay bị hắn nắm chặt đến mức nỗi toàn gân xanh.

– Anh có thể làm gì tôi hả? – Tôi hét lên, ánh mắt tỏ vẻ thách thức.

Nhưng… người đàn ông trước mắt này đang từng bước một tới gần tôi, Đôi môi mỏng lạnh băng mím lại, hình thành một độ cong tàn khốc. Tôi hoảng sợ lui về phía sau…

Hắn từng bước tiến lên phía trước…

Như một con sói mạnh mẽ nhưng cũng đầy tao nhã, không nhanh cũng không chậm nhìn chăm chú vào cô gái phía trước đang hoảng loạn muốn chạy trốn. Hắn vẫn không hề nóng lòng bước nhanh đến, bước đi thong thả thản nhiên, âm thanh từng bước chân không dồn dập chỉ nghe như sự nghuy hiểm đang cận kề…

Rốt cuộc, tôi cố gắng nỗ lực tự mình đứng dậy, chuẩn bị chạy trốn thì đã thấy thân mình nhanh nhẹn của người đang ông. Bàn tay lớn của hắn vươn lên tựa như đang bắt một mèo nhỏ không thể phản kháng, kéo lấy tôi đem tôi ôm trọn vào lòng.

– Buông ra, đồ xấu xa.

– Em nghĩ tôi có buông em ra hay không?

Ngữ khí Hàn Phong rất nhẹ, rất nhẹ, tràn đầy cảm giác mềm mại nhu hòa nhưng lại lộ ra hơi thở quỷ dị đáng sợ, một cảm giác đẩy con người ta vào chỗ chết. Hắn siết chặt tôi vào lòng, mỗi lần siết đều khiến thần kinh cô trở nên đau đớn.

– Tôi bảo anh buông tôi ra, có nghe không hả?

Tôi cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay hắn nhưng hình như càng cố lại càng bị hắn siết chặt hơn, giọng nói nhẹ nhàng đầy mê hoặc vờn quanh tai tôi.

– Thả em ra để em thoát khỏi tôi à?

Tôi rùng mình, đôi mắt xinh đẹp nhíu lại:

– Hãy thả tôi ra.