Chương 50 – Hết

Chuẩn bị đến Tết, Khả Nhi nghe Tống Điềm nói rằng tòa nhà văn phòng cũ kĩ ở đại học Z, nơi trước đây cô từng làm việc, nơi chứa đựng những kí ức tươi đẹp của cô…chẳng bao lâu nữa sẽ bị dỡ bỏ. Trong lòng Khả Nhi khó tránh được sự nuối tiếc, thế nên cô quyết định sẽ đi thăm lại nơi đó.

Hôm nay tuyết rơi rất dày, Khả Nhi không tự lái xe mà ra bến bắt xe buýt rồi xuống tàu điện ngầm. Bởi vì là một ngày tuyết rơi dày nên người ra ngoài rất ít, tàu điện ngầm vắng tanh. Khả Nhi ngồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại để cảm nhận rõ hơn sự chuyển động của bản thân. Dường như khi đi qua đường hầm, tàu điện ngầm đang đưa cô quay trở lại với những năm tháng tuổi thanh xuân tươi đẹp.

Tòa nhà văn phòng đã lâu năm lắm rồi, Khả Nhi có thể nghe thấy tiếng bước chân mình vọng lại ở trong tòa nhà ấy, trong không phí phảng phất mùi ẩm mốc và bụi bặm. Đi lên tầng hai, cô kinh ngạc phát hiện ra căn phòng trước đây từng là văn phòng của cô không khóa cửa. Cô khẽ đẩy một bên cánh cửa. Cánh cửa cũ kĩ phát ra tiếng “Kẹt…” rồi từ từ hé mở.

Trong một ngày tuyết rơi dày đặc, trời đất âm u, căn phòng chìm trong sự tối tăm, thân hình cao lớn của Dương Phàm đang đứng trước bức tranh đã phủi dày bụi bặm. Nghe thấy có tiếng động, anh liền ngoảnh đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Khả Nhi. Hai người ngạc nhiên nhìn nhau.

Một cánh cửa sổ bị gió thổi mở ra, phát ra tiếng cọt kẹt rất to. Hai người đang đứng lặng nhìn nhau bỗng giật mình bừng tỉnh, cơn gió lạnh buốt tràn vào trong phòng. Dương Phàm vội vàng đi đến chỗ cửa sổ, cẩn thận đóng cửa lại.

Khả Nhi bước vào căn phòng trống không cũ kĩ, đưa mắt quan sát khắp nơi. Tất cả đồ đạc trong văn phòng đều đã được thanh lí, chỉ còn lại dấu vết của thời gian in trên mỗi bức tường.

-Anh nghe nói chỗ này sắp bị dỡ bỏ…- Dương Phàm lên tiếng: -Thế nên anh đến xem sao!

-Em cũng vậy!- Khả Nhi hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nhớ lại lúc trước mỗi lần học hành mệt mỏi, cô thường thích ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài và những người qua lại. Cô đã quan sát đủ sự biến đổi quang cảnh của cả bốn mùa, những dòng người qua lại. Thế mà giờ đây, trước mắt cô chỉ còn lại một mảng trắng tinh khiết, con đường không một bóng người, tuyết đã phủ kín lối đi, giăng đầy trên những cành cây xơ xác.

Trong phòng chẳng có chút hơi ấm nào cả, những bước tường gạch không thể ngăn được cái lạnh cắt da cắt thịt. Đứng lặng yên hồi lâu, Khả Nhi chợt rùng mình.

Dương Phàm lên tiếng: -Đi thôi!

Hai người lần lượt ra khỏi văn phòng, bên ngoài tuyết rơi dữ dội. Dương Phàm liếc nhìn Khả Nhi: -Em sang cái đình bên kia tránh tuyết một chút, anh đi tìm cái ô rồi sẽ quay lại ngay!- dứt lời Dương Phàm lấy tay che đầu và chạy ra ngoài trời tuyết.

Trên mặt đất tuyết đã phủ một lớp dày khiến cho Dương Phàm không thể đi nhanh được. Anh phải đi từng bước, từng bước một, mỗi bước chân của anh đều để lại dấu ấn trên tuyết.

Khả Nhi đứng dưới mái đình, lắng nghe tiếng gió rít bên tai. Đột nhiên cô cảm thấy chán ghét sự cô độc như thế này.Tuyết vẫn chưa xóa hết dấu chân Dương Phàm. Khả Nhi liền dẫm lên dấu chân của anh để đi về phía trước. Đến ngã ba, dấu chân của anh đã hoàn toàn biến mất. Nhìn hai con đường dài hun hút trước mặt, Khả Nhi bỗng cảm thấy hoang mang, không biết nên tiếp tục tìm kiếm dấu chân của Dương Phàm hay tự lựa chọn con đường của mình?