Chương 50 – Kết thúc

Trên đài Thiên Trụ, Thế Lãm đứng đối mặt với Địa Ngục Ma Vương Minh Chỉnh.

Tất nhiên thần nhãn của chàng chẳng hề chạm vào đôi mặt Hắc lâu rừng rực kia mà lại tập trung nhìn vào ngọn đèn Vô Ảnh để không bị Nhiếp Thần ma thuật khống chế thần thức.

Minh Chỉnh gằn giọng cất tiếng the thé :

– Thế Lãm! Ngươi dám làm hỏng đại sự của ta!

– Bổn tướng không thể để mặc cho ác nhân di hại đến mọi người.

Minh Chỉnh bật cười the thé.

– Thế Lãm ơi, quá muộn rồi. Địa Ngục Ma Vương đã xuất hiện, thì ngọn đèn Vô Ảnh kia đâu thể làm gì được ta chứ. Ngươi tưởng với ngọn đèn Vô Ảnh có thể kháng lại ta được hay sao.

– Bổn tướng là khắc tinh của ngươi. Gia Cát Càn Khôn là chủ nhân của ngọn đèn này.

Minh Chỉnh quát lớn :

– Câm ngay! Gia Cát Càn Khôn dù có sống lại ta cũng quyết lấy mạng lão.

Minh Chỉnh vừa nói vừa rú lên một tiếng như quỷ gầm, ma trụ. Đồng thời với tiếng rú của gã, hai cánh tay gầy gộc như đôi khô cốt đột ngột dài hẳn ra thộp vào Thế Lãm.

Thế Lãm đã chuẩn bị từ trước, vận dụng nguyên ngươi chân khí thi triển Kim ảnh thủ đỡ thẳng vào đội khô cốt đó.

Ầm…

Chàng lùi một bộ.

Minh Chỉnh lùi một bộ.

Lần đánh thẳng đỡ thẳng đó khiến chiếc đài thiên trụ dù được xây cất kiên cố vẫn chao đảo như có cơn chấn động khiến nó phải lung lay.

Minh Chỉnh tru lên một tiếng nữa. Đôi khô thủ rụt lại, xoa nắm không khí tao thành một quả cầu đen kịt trông tợ chiếc hắc lâu.

Minh Chỉnh tao xong quả cầu đó thì bên kia Thế Lãm cũng đã hình thành quả cầu tu khí “Thiên Cầu Vũ Nộ”.

– Đoạt mạng tu la!

Thế Lãm thét lại :

– “Thiên Cầu Vũ Nộ”!

Hai quả cầu tụ khi do Địa Ngục Ma Vương và Truy Hình Tướng thoát ra chạm thẳng vào nhau.

Ầm…

Trên trời như có tiếng sấm ì ầm.

Trời đất như dậy cơn bão dữ.

Thế Lãm lùi hai bộ.

Minh Chỉnh cũng lùi hai bộ, gã cất. tiếng the thé nói :

– Khá lắm, Đoạt mạng Tu la vẫn không làm gì được ngươi, giờ thì ráng mà giữ cái mang khi bổn vương thi triển Hắc Lâu bửu kiếp.

Nghe nói đến Hắc Lâu bửu kiếp, Thế Lãm có phần lúng túng. Bởi chàng đã được Y Kiều và Nhĩ lan cảnh báo trước, Hắc Lâu bửu kiếp là một công phu vô địch của Địa Ngục Ma Vương, sức mạnh của nó như thiên binh vạn mã, không biết Vô Ảnh đăng có đủ sức đối chọi lại hay không.

Mặc dù đối đầu với Minh Chỉnh nhưng Thế Lãm vẫn không được đối mặt nhìn thẳng vào Nhiếp Thần đại pháp của hắn, mà phải thông qua thính nhĩ, vào ảnh từ ngọn đèn Vô Ảnh phản rọi nên có phần bất lợi cho chàng. Còn đang suy tư, bất chợt từ phía sau có tiếng gió nhẹ, Thế Lãm giật mình thì ngọn đèn Vô Ảnh đang lấp lửng trước mặt chàng đã bị Tiểu Hoàng hậu đoạt rồi Minh Chỉnh bật cười the thé :

– Ha.. ha…ha… Khắc tinh của ta không còn nằm trong tay ngươi nữa rồi, ngươi đã tới số rồi.

Thế Lãm rớt vào tình.thế vô cùng khó xử, quả thật mất ngọn Vô Ảnh đăng chẳng khác nào kiếm thủ bị mất kiếm, chàng đâm ra lúng túng vô cùng.

Tiểu hoàng lâu đoạt Vô Ảnh đăng theo sự khống chế thần thức của Minh Chỉnh, băng luôn xuống đài Thiên Trụ.

Minh Chỉnh hứng khởi nhìn Thế Lãm :

– Truy Hình Tướng ngươi còn chờ gì nữa mà chưa tự sát.

Thế Lãm than thầm :

– Mình vô ý quá. Trong giờ khắc thập tứ nhứt sanh lại để mất Vô Ảnh đăng. Chắc mình tới số thật rồi.