Chương 50: Lan Y Hiện Hình

Ài!……Diệu Nhiên thở dài một hơi, trên mặt toát ra thần sắc bất đắc dĩ. Đây không phải là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Lục Mộng Thần khóc, cho nên cũng không thấy bối rối lắm. Có đôi khi Diệu Nhiên ngẫm lại, Lục sư đệ bất quá chỉ mới nhập môn có ba mươi năm, mà bản thân mình lại hơn hắn có đến hai trăm tuổi, về tình về lý thì mình cũng phải có trách nhiệm của một sư tỷ, nghĩ vậy nên Diệu Nhiên bước đến trước mặt hắn, dịu dàng ôn nhu an ủi Lục Mộng Thần.

Có vị sư tỷ xinh đẹp là Diệu Nhiên đích thân an ủi, Lục Mộng Thần sau một hồi bi thương cũng chuyển dần sang tâm trạng vui vẻ. Lúc này ba trận đấu khác ở trên đài cũng kết thúc, những người thắng cuộc là Hàn Nguyệt Băng, Lý Trường Không, và Kim Thường Di. Còn Trương Vô Khích, Long Chiến, và Long Hổ thì bị đập tan hy vọng, mang theo tiếc nuối mà ly khai lôi đài.

Ở bên kia, bốn tỷ muội xinh đẹp, thanh trần thoát tục cũng đều lui xuống lôi đài. Từ xa nhìn lại, thì đã thấy Phong Hoa Tuyết Nguyệt bốn vị tiên tử đã vây quanh lấy bọn họ, cười cười nói nói rất vui vẻ, xem ra những đau buồn lúc nãy như đã biến mất vô tung vô ảnh.

Người chết đã đi, người sống vẫn đang sống. Và người đang sống thì tất nhiên là vĩnh viễn muốn sống cho thật tốt.

Lượt đấu thứ hai cũng là bốn trận đấu, do Diệu Nhiên đấu với Đồng Dao, Long Thiên đấu với Pháp Vân, Lệ Binh Mạt đấu với Huyền Phong, và Pháp Nguyên đấu với Lệ Thủy Lưu.

Các vị chưởng môn nhìn đệ tử của mình ở trên sàn đấu, trong lòng ai nấy đều tỏ ra nôn nóng, mong muốn đệ tử của mình có thể dành được thắng lợi. Nhất là Lệ Thừa Phong, tay lão đang bưng chén trà, nhưng đã bất động từ lâu, tinh thần hoàn toàn tập trung trên người Lệ Binh Mạt. Trong những trận trước, các môn phái khác đều có đệ tử thuận lợi tiến vào vòng bát cường, chỉ có Thiên Lãng sơn và Dương Diễm môn là chưa có ai.

Lão khẽ liếc sang chỗ chưởng môn của Dương Diễm môn là Long Quy Hải, chỉ thấy ông ta vẫn thản nhiên ung dung ngồi tựa vào ghế, không hề tỏ ra chút khẩn trương nào, xem ra ông ta đối với trận đấu của Long Hải rất có niềm tin!

Lệ Thừa Phong đặt chén trà xuống, thả lòng tâm tình một chút, rồi tập trung toàn bộ tinh thần để quan sát mọi biến hóa trên lôi đài.

Diệu Nhiên lúc này đã vào trận đấu, đối thủ của nàng là đệ nhị cao thủ của Hạo Khí môn tên là Đồng Dao, nàng ta cũng là một nữ đệ tử, tuổi tác tương đồng với Diệu Nhiên, dung mạo thanh tú thoát tục. Là một nữ đệ tử mà có thể có tu luyện được Hạo Nhiên thần khí bá đạo đến trình độ ấy, thì có thể nói là ở Hạo Khí môn chưa có bao giờ. Điều đó cho thấy Đồng Dao là một người có thiên tư rất cao, thật làm cho người ta ngưỡng mộ.

Trước sự thảm bại của Giang Sơn, Diệu Nhiên đã có ấn tượng khá sâu sắc với võ công của Hạo Khí môn, tất nhiên là không dám khinh địch.

Diệu Nhiên đề thăng Tinh Tiên thần công lên đến tầng thứ bảy, Kim Cương thần kiếm ở sau lưng bốc thẳng lên cao, quét một đường hình bán nguyệt chói lòa ánh quang mang trông rất kỳ diệu, rồi nó ở trên không rung lên từng chập và không ngừng phát ra những tiếng oong oong. Toàn thân Diệu Nhiên bay bổng lên cao, tay cầm thanh Kim Cương thần kiếm lúc này đã biến thành to lớn, dài đến hơn mười thước, bắt đầu phát ra hàng vạn đạo quang mang.