Chương 50 – Ngoại truyện 1

1.Trần Phái Phái

Cô có ba người anh cùng cha khác mẹ, hai người em gái cùng cha khác mẹ, và một người em gái ruột.

Nói cách khác, cô có chín đối thủ vô cùng hung tàn, và một người yếu đuối đến mức cô phải khổ sở để bảo vệ.

Cô từ nhỏ đã giỏi giang, dung nhan hơn người, thông thạo cầm kỳ thi họa, cưỡi ngựa, đánh golf, các kiểu khiêu vũ đều sành sỏi.

Cô là lục tiểu thư của Trần gia đại hào môn đất Hồng Kông, Cinderella Trần – Trần Phái Phái. Ước mơ của cô là trở thành người kế nghiệp của bố, hoặc là người có quyền sở hữu số tài sản lớn nhất, sau đó đem theo người em gái yếu ớt, bệnh tật cùng người mẹ thần kinh không bình thường vì không sinh được con trai rời khỏi cái gia đình khiến cô ghê tởm suốt hớn hai mươi năm qua này.

Nhưng mơ ước ấy bị phá vỡ tan tành kể từ giây phút cô gặp Lê Cận Thần.

Gia thế của Lê Cận Thần còn ghê gớm hơn gia đình cô. Bố anh là nhân vật truyền kỳ trong giới giải trí ở đất Hồng Kông, thậm chí là cả châu Á, sở hữu vương quốc giải trí C&C lừng lẫy khắp châu Á. Lê Cận Thần là con cả, thái tử gia danh phụ kỳ thực của C&C.

Anh là sư huynh của Trần Phái Phái, giáo viên hướng dẫn của hai người là Giáo sư P, người có nhiều kinh nghiệm và khó đối phó nhất của Học viện Thương Mại thuộc Đại học Harvard. Người châu Á trong lớp không nhiều, thỉnh thoảng các nhóm tổ chức thảo luận, hai người đều ngầm định ngồi cạnh nhau. Trí tuệ của Lê Cận Thần vượt xa so với những học sinh ngoại quốc khác, còn Trần Phái Phái có sự tỉ mỉ, chu đáo và sâu sắc hơn những người con gái bình thường khác, những tiểu tiết hoặc những vấn đề chưa chắc chắn mà Lê Cận Thần gặp phải, cô đều có thể xử lý một cách gọn gàng.

Thời gian trôi đi, trong lòng ai nấy đều biết rõ – đây chính là đồng minh mình cần tìm.

Lần đầu tiên của bọn họ xảy ra trên sân thượng của khu giảng đường.

Sau khi Trần Phái Phái thức liền ba ngày, hai đêm để hoàn thành bản báo cáo, Giáo sư P yêu cầu cô nộp thêm một bản báo cáo chi tiết hơn. Uống cà phê đen đến mức buồn nôn, huyệt thái dương đập mạnh, cô trốn lên sân thượng, muốn hút một điếu thuốc. Lê Cận Thần đã ngồi đó, cũng giống như Trần Phái Phái, Giáo sư P làm anh không thể mở mắt nổi.

“Hi, Cinderella!” Lê Cận Thần tựa vào lan can, mỉm cười chào hỏi cô.

Buổi tối hôm đó, gió thổi rất mạnh, chiếc sơ mi của anh bị gió thổi phần phật, những bắp thịt săn chắc thoắt ẩn thoắt hiện nơi vùng eo, Trần Phái Phái nhìn thấy, mặt bỗng nóng bừng. Cô mỉm cười, đi tới đứng bên anh, rút điếu thuốc ra, khẽ nói với anh: “Xin chút lửa.” Giọng cô mời gọi và dịu dàng. Lê Cận Thần đưa điếu thuốc giữa kẽ ngón tay trái thon dài lên, nho nhã rít một hơi, rồi thân mật chạm khẽ vào đầu điếu thuốc dành cho nữ giới nhỏ, dài và mỏng của cô, đôi mắt đen láy huyền bí của anh không lúc nào rời khỏi cô.

Đầu điếu thuốc dần lụi tắt, trái tim ai đó đập càng lúc càng nhanh.

Vào thời khắc kỳ diệu ấy, Giáo sư P liên tục gọi điện tới, Trần Phái Phái cầm chiếc điện thoại đang rung lên, khẽ thở dài một tiếng, định bấm nút nghe. Lê Cận Thần khẽ cười, cầm lấy chiếc điện thoại trong tay cô, chiếc iPhone màu trắng nằm trong bàn tay ấm áp, rộng lớn của anh, có cảm giác an định. Sau đó, anh đưa tay ra phía ngoài lan can, thả tay ra chẳng hề nghĩ ngợi. Trần Phái Phái hét lên, lập tức lao về phía đó, nhưng đã bị anh ôm chặt lấy eo. Cô ngẩng lên, nụ hôn của anh vừa lúc ập tới.