Chương 50: Sát nhân diệt khẩu

Vào chính lúc này có người gõ cửa, rồi truyền vào tiếng của Dương mẫu: “Con à, mau mở cửa!”

Dương Thu Trì đã mặc xong y phục, liền chạy ra mở cửa, Dương mẫu gấp gáp bước vào nói: “Cháy nhà rồi! Các con không sao chứ?”

“Mẹ, chúng con không sao!” Dương Thu Trì nói, “Dường như là phía nhà của Ân gia cháy, để con đến đó xem sao, mẹ đến đúng lúc lắm, ở cùng tiểu Tuyết cho đỡ sợ, con đi xem xong rồi về ngay, hai người đừng có chạy lung tung!” Dương Thu Trì vừa nói vừa chạy ra khỏi phòng. Con Tiểu Hắc cẩu trong vườn liền bám riết theo chân Dương Thu Trì.

Ra khỏi nha môn, toàn bộ trời đêm bị ánh lửa chiếu sáng rực, khói lửa mịt mùng bốc tận lên trời, những đụn khói lan đi kháp nơi, mùi vị khó ngửi xộc vào mũi người ta. Dương Thu Trì chạy như bay về phía nhà Ân gia, càng đến gần ánh lửa càng sáng, từng lớp người tao loạn đua nhau khiêng nước đi dập lửa.

Chạy đến sau vườn hoa bên ngoài Ân gia đại viện, từ xa xa hắn đã thấy toàn bộ hoa viên chìm ngập trong biển lửa, sức nóng tát thẳng vào mặt khiến người ta không có cách gì đến gần. Thế lửa lớn như thế, từng chút từng chút nước chẳng thấm vào đâu so với con hỏa long cuồng bạo này. Thế nhưng mọi người chỉ biết làm cho hết tâm lực mà thôi.

Bạch thiên tổng phu phụ và Ân lão thái gia phu phụ đang giậm chân đấm ngực khóc lốc. Bạch phu nhân đã ngã nằm ngất ra đất, các nha hoàn đang đỡ bà dậy kêu kêu gọi gọi. Ân Đức đứng cạnh Ân lão thái gia, chỉ huy gia đinh gấp rút cứu hỏa.

Dương Thu Trì dẫn theo Tiểu Hắc cẩu dấn bước đến bên cạnh họ, hỏi: “Chuyện làm sao thế?”

Ân Đức dùng tay áo gạt lệ: “Ta cũng không biết, vợ ta đang ở trong lâu các đó…”

Dương Thu Trì khẩn trương, vội hỏi: “Vậy Tống tiểu thư đâu?”

“Tống tiểu thư cũng ở trên đó, nàng ấy bảo phải tự thân bảo hộ nương tử của ta, sống chết không cho ta ở đó. Ta trở về ngủ chưa được bao lâu, thì nghe bên ngoài có tiếng kêu cháy, vừa ra ngoài nhìn thì tiểu các nơi đó đã tràn ngập trong biển lửa, mái nhà cũng bị cháy tiêu luôn rồi, nương tử mệnh khổ của ta a… hu hu hu….”

Bạch thiên tổng âm trầm nghiêm mặt, nắm đấm xiết chặt kêu răng răng: “Đây nhất định là do đồng bọn của Hồ Tam làm rồi, chính là sát nhân diệt khẩu, ta bắt được chúng nhất định phân thây muôn đoạn!”

Chính vào lúc này, tiểu các kêu ầm ầm liên tục, từ từ ngã xuống, thế lửa càng lúc càng tăng, hơi nóng phả ra ép tới mọi người. Mọi người kêu thét đua nhau lùi lại, lửa rợp trời chiếu sáng cả thiên không.

Ân lão gia tử một mặt dìu đỡ Ân lão thái thái đang khóc lên khóc xuống, một mặt dùng quài trượng dọng xuống đất thình thịt: “Lỗi tại ta a! Ta làm sao không nghĩ ra tên súc sanh đó lại phóng hỏa kia cà! Ai…! Lầu này ở gần nhà ăn, bên cạnh đó toàn là củi khô, nếu đốt cháy lên thì cháy cả đêm cũng không tắt a! Hai đứa nó làm sao mà sống nổi đây! Ta sao mà hồ đồ thế a!” Quài trượng được khua lia lịa, mang theo tiếng khóc gào…

Ân Đức đỡ phụ thân lên: “Cha, lão gia người hãy bảo trọng thân thể a.”

“Ân gia chúng ta rốt cuộc đã làm sai điều gì, ông trời lại trừng phạt chúng ta như vậy a!” Ân lão gia tử ngẩng lên trời khóc rống lên.

Dương Thu Trì không biết phải an ủi lão như thế nào, hắn giương mắt nhìn khắp nơi, hỏi: “Tống đại tiểu thư cùng Ân phu nhân đều không thể chạy ra được à?”