Chương 50: Trận chiến cuối cùng (p2)

Cuối cùng tuyết vẫn lựa chọn về với gió. Tuyết hỏi gió:

“Nếu như em không trở về anh có đi tìm em không?”

Gió mỉm cười trả lời:

“Không, anh sẽ đợi em dù qua một nghìn năm hay một vạn năm anh vẫn sẽ đợi em.”

Còn mưa vẫn đứng đó tan thành một hồi ức…

————————————————

“An tâm, Maria đã vượt qua giai đoạn nguy kịch rồi.”

Miki mỉm cười vỗ vai Chiro.

“Cô ấy thật ngốc!”

“Có lẽ Maria không muốn giết cha minh. Người cô ấy muốn giết thực sự chính là bản thân cô ấy. Cô ấy thấy có lỗi với mẹ mình vì đã yêu con trai của người đàn bà đã phá hoại hạnh phúc gia đình mình. Nhưng đến phút cuối cùng cô ấy vẫn níu lại mạng sống.”

“Cô ấy đã nhận ra cái chết không phải là sự giải thoát cuối cùng.”

Một giọng nói vang lên khiến cả Chiro và Miki quay người lại.

“Sky?”

Chiro vô thức thốt lên. Anh mỉm cười bước lại gần phía cô.

“Em mau nghỉ đi. Mai còn đi chiến đấu!”

“Tôi đi xem tình hình Maria!”

Miki liền quay người bỏ đi. Chiro khôi phục tinh thần lạnh lùng lên tiếng:

“Sao anh còn ở đây? Đáng lẽ ra anh phải đi báo cho người cha tôn kính của mình chứ.”

“Em nghĩ ta coi ông ta là cha ư? Ta vốn không muốn đứng về phía ông ta.”

“Nhưng trong mắt tôi hai người y hệt như nhau! Đều vì mục đích của mình mà đánh đổi mọi thứ!”

Chiro giận dữ trừng mắt nhìn anh. Trong đầu cô lúc này toàn là hình ảnh của bốn năm về trước. Hình ảnh Sky lạnh lùng đẩy cô xuống biển, hình ảnh anh nhìn cô bằng ánh mắt vô tình.

“Em vẫn luôn hận ta vì chuyện đó sao?”

Ánh mắt Sky trở nên u buồn.

“Phải! Tôi hận anh vì những gì anh lừa dối tôi. Một cuộc sống bình yên ư? Sao trước đây tôi có thể tin được chứ!”

“Chiro, em có thể gọi tôi một tiếng Bluesky không?”

Sky nhẹ giọng nhìn cô. Trái tim Chiro nhói lên. Cô nắm chặt tay rồi lạnh nhạt trả lời.

“Xin lỗi, người có thể gọi anh với cái tên như vậy là Chiro của bốn năm trước. Còn bây giờ…”

Chiro chưa kịp nói xong thì Sky đã gục đầu vào vai cô. Chiro có thể cảm nhận được những giọt nước mắt của anh đâng rơi. Có lẽ Sky đã rất buồn trước cái chết của mẹ mình. Anh luôn kính trọng bà vì bà mà làm nhiều việc như vậy nhưng bà chưa bao giờ yêu anh. Người bà yêu duy nhất chính là ông ấy. Người đàn ông đó lúc nào cũng nhìn anh bằng đôi mắt trìu mếm luôn yêu thương anh. Nhưng ngược lại anh luôn căm ghét Tony. Vì ông ấy mà anh bị khinh bỉ luôn phải sống trong vỏ bọc giả tạo. Tuy nhiên vì sao lúc ông ấy chết anh lại cảm thấy đau lòng? Cảm giác đau đớn như đang nhấn chìm bản thân anh. Sky muốn tìm cô gái đó, người có thể xoa dịu trái tim của anh nhưng khi nghe cô nói hận anh trái tim anh lại đau gấp ngàn lần.

Chợt một vòng tay ôm lấy Sky. Anh giật mình ngẩng mặt nhìn cô.

“Ngày mai hai chúng ta sẽ là kẻ thù.”

Cô lạnh lùng nhìn anh. Sky mỉm cười. Là ngày mai chứ không phải hôm nay. Cô vẫn sẽ ở bên anh trong ngày hôm nay. Giá như thời gian dừng lại thì hay biết mấy.

*****

Sáng hôm sau…

“Cậu muốn đi thật à?”

Chiro ngạc nhiên nhìn Maria. Sức khỏe của cô còn chưa hồi phục đã muốn rời đi.

“Không sao, nhiệm vụ của tôi vốn đã hoàn thanh xong giờ đây tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường mà thôi. Xin lỗi, vì đã không thể cùng công nương chiến đấu nhưng nhất định một ngày nào đó tôi sẽ quay lại.”

“Được, chúng tôi đợi cậu!”

“Công nương! Tạm biệt.” – Maria cúi đầu hành lễ rồi quay sang Sky mỉm cười. – “Tạm biệt!”

“Xin lỗi em.”

“Anh đúng thật là ngốc! Chẳng còn từ nào ngoài từ xin lỗi hay sao? An tâm, em bỏ cuộc rồi!”

Maria bật cười vui vẻ quay sang nhìn Chiro lần cuối rồi bước đi. Vừa quay lưng lại nước mắt cô liền rơi xuống. Em luôn yêu anh! Mãi mãi luôn yêu anh, chàng trai của cơn mưa.

Chiro nhìn theo bóng Maria khuất dần lòng cảm thấy mất mát. Cô vẫn chưa kịp nói với cô ấy, cô luôn coi Maria là bạn. Còn Sky, anh vẫn đứng đó lòng chìm trong suy nghĩ miên man.

“Mong sau này hai ta… không gặp lại!”

Chiro lên tiếng rồi quay người bỏ đi. Nếu như sợi xích giữa cô và Sky chưa dứt thì cô sẽ tự tay cắt nó!

Ngày hôm sau, Chiro liền dẫn binh đoàn vào trong cung điện. Trong lúc mọi người đang chiến đấu cô lập tức đi tìm phòng của Robert.

Cạch.

Cánh cửa vừa mở ra đập vào mắt cô là người đàn ông tiều tụy đang ôm bức ảnh.

“Robert?”

Cô kinh ngạc nhìn ông ta. Người đàn ông tàn nhẫn máu lạnh đây ư?

“Wendy? Wendy, là em phải không?”

Ông ta chạy về phía Chiro với ánh mắt vui mừng.

“Tôi là Chiro!”

Cô lạnh lùng nhìn ông ta. Cô sẽ không thương hại người đàn ông này! Đó là quả báo cho hắn!

“Chiro? Không, ngươi và Tony! Ngươi định mang vợ ta đi đâu! Không được phép!”

Robert gào lên chĩa súng về phía cô. Ngay lập tức Chiro liền rút súng ra. Cô chỉ có một cơ hội mà thôi! Nếu như lần này bắn trượt thì… không đúng! Nhỡ như đây không phải là hắn thì sao?

“Chiro mau bắn đi! Nếu chần chừ thêm nữa em sẽ chết!”

Một giọng nói vang bên tai cô. Kin? Chiro run run nhìn về phía trước. Cô sẽ bắn trượt mất!

“Nhìn thẳng về phía trước. Tập trung vào mục tiêu, ngắm rồi bắn.”

Giọng nói ấy vẫn vang lên như tiếp thêm sức mạnh cho Chiro. Chỉ cần cô bắn trúng là mọi việc sẽ chấm dứt. Mẹ, ba, ông nội, Jiji, Kin! Nhất định con sẽ báo thù cho hai người! Ở phía đối diện Robert bắt đầu bóp cò. Cả hai viên đạn bay theo hai phía trái ngược nhau… Nếu như viên đạn trúng cả hai thì

Đoàng.

Một tiếng động vang lên. Cả người Robert đổ ập xuống Chiro vẫn còn ngạc nhiên. Viên đạn của cô đã trúng Robert nhưng viên đạn của ông ta lại bị bắn vỡ. Ai đã bắn? Chẳng lẽ…

“Tôi đã nói em không được do dự mà!”

Một giọng nói dịu dàng vang lên. Trái tim Chiro đập liên hồi. Kin dựa người vào tường khóe môi cong lên thành nụ cười.

“Wendy, vì sao? Vì sao em chưa từng yêu tôi?”

Robert ôm lấy ngực trái bàn tay dính đầy máu.

“Bởi vì ông đã thay đổi! Nếu ông trở về như ngày xưa có lẽ bà ấy đã yêu ông và không xảy ra nhiều bi kịch như vậy.”

Chiro quay lại nhìn ông ta với ánh mắt cảm thông. Robert từ từ nhắm mắt lại. Ngày xưa ư? Có lẽ ông chìm trong bóng tối quá lâu rồi… lâu đến nỗi quên mất bản thân mình trước đây từ tốt bụng như thế nào.

Chiro nhìn Robert lần cuối rồi tiến về phía Kin. Vậy là mọi chuyện đã kết thúc rồi ư?

“Cẩn thận!”

Kin hét lên. Chiro chưa kịp ngạc nhiên thì một đường kiếm bay tới.

“Đồ ác quỷ! Mau đền mạng đi!”

Ngay lập tức một cánh tay ôm cô vào lòng.

Phập.

Máu bắn vài giọt vào đôi mắt còn tợn trừng của cô. Meri kinh hãi đánh rơi thanh kiếm xuống đất rồi khẽ run run lên tiếng:

“Anh Sky?”

“Cuối cùng anh cũng đến trước Kin một bước.”

Sky mỉm cười nhìn Chiro.

“Anh đang nói gì vậy! Mau cầm máu đi, em sẽ gọi bác sĩ!”

Chiro hoảng loạn định động vào vết thương của Sky nhưng anh liền giữ tay cô lại.

“Thanh kiếm đã bị tẩm độc rồi, ngốc ạ. Em đang lo lắng cho ta đấy à?”

“Ai ngốc chứ? Anh mới ngốc! Anh thích chết thì chết đi!”

“Đừng khóc! Chiro, anh có thể hỏi em một câu được không? Nếu như quay lại bốn năm trước, nếu ta không làm vậy em sẽ yêu anh chứ?”

Chiro ngạc nhiên nhìn Sky cố gắng bật ra một câu.

“Xin lỗi! Em không thể yêu anh.”

Nụ cười của Sky càng thêm chua sót. Cô nhóc này thật chẳng biết an ủi người khác gì hết!

“Cuối cùng người em yêu vẫn là Kin. Vậy em phải hạnh phúc vào nhé.” – Sky mỉm cười đưa ra một chiếc vòng cổ. Đó là chiếc vòng của ông nội tặng cho Chiro nhưng cô đã đưa nó cho bà nhà báo đó rồi mà! Anh từ từ đeo chiếc vòng vào cổ cô giọng nói thì thầm bên tai. – “Bảo Kin giữ chặt em vào. Anh vẫn chưa bỏ cuộc đâu, một ngày nào đó anh sẽ… sẽ…”

Hơi thở Sky trở nên đứt quãng cánh tay đang ôm lấy cô nới lỏng ra.

“Bluesky? Bluesky! Tỉnh lại đi! Làm ơn!”

Chiro hét lên nước mắt rơi đầy xuống gương mặt anh. Sky mỉm cười dịu dàng. Cuối cùng cô ấy cũng khóc vì anh, cuối cùng cô ấy cũng gọi tên anh là Bluesky. Kin sẽ ở bên cô ấy cả đời nhưng anh chỉ cần ở bên Chiro một phút thôi. Chỉ cần một phút cô ấy nghĩ đến anh là đủ rồi. Nếu như quay về bốn năm trước, anh vẫn sẽ yêu cô vẫn sẽ để cô hận mình và vẫn sẽ đỡ nhát kiếm ấy cho cô. Anh sẽ nhớ kĩ khoảnh khắc này nếu có kiếp sau vẫn sẽ đi tìm cô. Anh sẽ đến trước Kin và nói lời yêu cô, mãi mãi yêu cô…

“Anh Sky?”

Meri hoảng hốt nước mắt rơi đầy mặt. Cô đã làm gì thế này?

“Chiro!”

Kin tiến lại gần phía Chiro. Cô liền ôm lấy cậu bật khóc nức nở.

“Kin, nhất định chúng ta phải làm cho con cái chúng ta hạnh phúc đừng để nó đi đến bước đường bây giờ.”

Chiro vùi mặt vào áo của cậu. Kin gật đầu ôm cô ra ngoài.

“Vậy còn tôi? Sao các người không giết tôi?”

Meri hét lên định giơ kiếm lên.

“Cô phải sống! Phải sống để chịu đựng sự ám ảnh này. Cô sẽ không bao giờ

được quên cái chết của Sky.”

Chiro lên tiếng rồi khuất sau cánh cửa.

Tạm biệt Bluesky, người quan trọng thứ hai của đời em!

*****

“Quả nhiên cô gái đó đã thay đổi vận mệnh của bản thân.”

Pháp sư Tale ngồi trên ghế vuốt ve con mèo màu đen. Đột nhiên con mèo nhảy lên vai ông mọi việc của tương lai bắt đầu xuất hiện.

“Lại một trái tim máu nữa ra đời ư? Nhưng không sao, bọn họ lại có thể thay đổi được vận mệnh của mình mà.”

*****

Chín năm sau…

“Hôm nay bàn chuyện đến đây thôi. Mọi người nghỉ!”

Kin lạnh lùng lên tiếng rồi chạy ra ngoài.

“Lại đi tìm bà xã đây mà. Ngoài việc chính sự ra suốt ngày tên này bám dính lấy công nương.”

Akira liếc nhìn Kin đang vội vã bỏ đi.

“Anh không thấy họ đẹp đôi à? Nhớ mấy năm trước, sau trận chiến ấy Kin và Chiro đã ghép hai nước lại với nhau tạo thành Starssnow thịnh vượng như ngày hôm nay đấy.”

Mika đột nhiên xuất hiện khiến Akira giật mình.

“Vợ à, em đang mang thai đừng chạy linh tinh!”

“Mấy người ồn ào quá!”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Một cậu nhóc có đôi mắt màu lục bảo lạnh lùng liếc đám Akira rồi lạnh lùng bỏ đi.

“Kai – Stomwindy! Cái tên nhóc đáng ghét này, giống hệt ba. Suốt ngày nghe cha con tên này cãi nhau tranh dành Chiro đã thấy bực.” – Akira hừ lạnh rồi quay sang Mika. – “Mau về thôi, trời lạnh lắm, hôm nay anh nấu món em thích.”

“Đấy em nhìn xem. Vợ chồng người ta tình cảm như vậy sao em nỡ lạnh nhạt với anh.”

Yamada ấm ức chỉ đôi vợ chồng nhà kia. Miki vẫn thản nhiên ngồi ăn bánh uống trà.

“Em đến nhà dì Anna đây. Nhớ về đón con nhé.”

Cô liền đứng dậy rồi bỏ đi.

“Vợ à, sao hai chúng ta không dắt tay nhau về nhà cơ chứ!!!”

*****

“Toru! Toru!”

Chiro chạy xung quanh tìm con gái của mình. Cuối cùng nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của cô ở trong vườn.

“Toru.”

“Suỵt.”

Cô bé ngước đôi mắt bạc của mình lên ra hiệu im lặng. Lúc này Chiro mới để ý, trong vườn có một cậu bé đang đánh đàn violin. Đôi mắt xanh lam tựa như bầu trời chăm chú kéo đàn. Tiếng đàn vừa kết thúc Chiro cùng Toru liền vỗ tay.

“Tiếng đàn của anh hay thật. Anh tên gì vậy?”

Toru vui vẻ lên tiếng.

“Sky!”

Cậu nhóc mỉm cười nhìn cô bé.

“Bầu trời ư? Tên hay quá!”

“Vậy ta có thể gọi cháu là Bluesky không?”

Chiro lại gần cậu bé. Sky gật đầu trả lời:

“Vâng ạ, nhưng chỉ cô được gọi cháu như vậy thôi.”

“Cả Toru nữa!”

Toru bất mãn kêu lên.

“Ừ, cả Toru. Vậy em có muốn học đàn không? Anh sẽ dạy.”

“Tất nhiên rồi.”

Toru gật đầu tay vung vẩy khiến chiếc vòng xanh lam trên tay cô bé rơi xuống. Sky cúi người nhặt rồi nhìn chiếc vòng chăm chú.

“Chiếc vòng này đẹp thật.”

“Đó là của mẹ em đó. Do Toru sợ bóng tối nên mẹ đưa cho. Mẹ nói chiếc vòng này từng rất quan trọng với mẹ.”

Chiro nhìn hai đứa trẻ đang vui vẻ nói chuyện liền quay người nhẹ nhàng bước đi. Chắc chắn cậu nhóc sẽ không có kết cục như người đó! Cậu nhóc sẽ bảo vệ Toru và yêu thương cô nhóc.

“Chiro, em lại đi đâu vậy?”

Một giọng nói vang lên. Kin bước về phía cô với khuôn mặt khó chịu.

“Anh bị ai chọc giận hả?”

“Mấy tên vệ sĩ ai cũng khen em đẹp! Bọn chúng không thấy là hoa đã có chủ rồi hả?”

“Anh ghen đấy à?”

Chiro bật cười nhìn Kin.

“Chiro ngày mai chúng ta đi…”

“Mẹ, mai hai mẹ con mình đi ngắm sao băng đi!”

Đột nhiên Kai xuất hiện nắm lấy tay Chiro. Khuôn mặt Kin đen lại lườm con trai của mình một cái.

“Về nhà làm bài tâp.”

“Xong rồi!”

“Luyện kiếm.”

“Đã xong!”

“Vậy mai ta cho con sang chỗ Kazo ở.”

“Cái gì? Không được, nếu đi con và mẹ cùng đi.”

Cô lắc đầu thở dài rồi bước vào nhà. Người hầu liền lên tiếng.

“Thưa hoàng hậu, có thư từ Maria và Jendy ạ.”

“Ừ, bao giờ họ về?”

Bluesky, anh thấy không, em đang rất hạnh phúc!

“Kin quả là tên ngốc nhất trần đời. Đợi chờ một người con gái từng ấy năm. Từ năm mười một tuổi đợi cô ấy sáu năm rồi lại bốn năm nữa. Không tên ngốc nào kiên trì như tên này đâu. Haizz, cưới vợ xong là coi như quên mất bạn bè. Cưới vợ thật khổ!”

Hongo thở dài nhìn Kin. Đột nhiên một cánh tay đập mạnh vào đầu cậu.

“Lại tự kỉ gì vậy? Anh lại đi nói xấu chị tôi đúng không?”

Shiro tức giận trừng mắt.

“Không có, vợ à nhà người ta có con hết rồi, ngay cả con mèo Namida của Chiro cũng lên chức cụ rồi bao giờ ta mới có đây?”

“Còn lâu nhá! Em vẫn chưa chơi đủ. Còn nữa ai bảo trước đây anh nói xấu Chiro làm gì. Cứ nằm dưới đất ngủ dài dài nha. Em đi chơi với Chiro đây.”

“Ê, Shiro! Đợi đã!”

Hongo khóc không ra nước mắt chạy theo cô vợ của mình.

Thù hận của mấy năm trước đã chôn vùi trong quá khứ. Tất cả đã bỏ lại nỗi đau của năm xưa mà tiến về phía trước. Chắc chắn đời con cháu của họ sẽ không giống như họ.

– End –

Tác giả: Cuối cùng đã hoàn thành xong. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Thật ra lúc đầu tác giả cũng không định để Sky chết nhưng mà với tính cách cậu ta nhất định sẽ không bỏ cuộc vì thế nên để kiếp sau của Sky làm con rể chứ nhỉ?! Đúng như Hongo nói Kin đúng là kẻ ngốc mà, nhưng mà vì thế mà tôi thích cậu ấy hơn Sky. Còn phần ngoại truyện nữa là hoàn chỉnh tất cả những điều trong truyện chưa tiết lộ sẽ có ở phần ngoại truyện. Mời mọi người đón đọc tác phẩm thứ hai “Bí ẩn ngôi trường Huyền Diệu” đảm bảo kết thúc sẽ có hậu hơn.

Thiên Thiên.