Chương 51

Thẩm Lâm Kỳ mặc một chiếc áo choàng màu tím, cổ áo mở rộng khiến cho khuôn ngực khỏe khoắn lộ ra nhìn một cái không sót gì. Mạch Nhiên một bên vừa lau tóc, một bên nhịn không được mà mở tròn hai mắt, sao mà có thể không liếc nhìn được.

Chỉ tiếc, Mạch Nhiên mới nhìn vài lần, Thẩm công tử đã hạ ánh mắt lên người cô. Mạch Nhiên sợ đến mức vội vàng quay đầu đi, cảm giác được hai má nóng ran lên.

“Nhìn xong chưa?” Anh hỏi.

“Xong rồi xong rồi.” Mạch Nhiên đáp lại, cảm nhận được bị anh nhìn đến nóng bừng.

“Như vậy là đủ rồi?” Thẩm Lâm Kỳ trêu chọc.

Mạch Nhiên quả thực xấu hổ vô cùng, chỉ biết nghiêm mặt, không rên thêm một tiếng nào nữa, lặng im lau đầu cho anh. Thẩm Lâm Kỳ không chịu buông tha cô, tiếp tục nói: “Nếu không đủ cũng có thể nhìn thêm một chút.”

Trời! Đã nói là đủ rồi!

Mạch Nhiên rốt cuộc tức giận, ném cái khăn trong tay đi: “Anh tự lau đi, em mặc kệ.” Nói xong, cô xoay người bỏ đi.

Cổ tay cô bị tóm được.

Cô quay đầu lại, Thẩm Lâm Kỳ đang ngồi trên giường, khuôn mặt anh tuấn bình tĩnh, tóc rối bời, con ngươi sáng như sao, dưới ánh đèn nhu hòa, ánh mắt anh vô cùng an tĩnh. Thấy như vậy tâm tình Mạch Nhiên bất ngờ dịu đi rất nhiều.

Cô thất thần, cảm giác mọi thứ xung quanh như ngưng đọng, mãi đến khi Thẩm Lâm Kỳ cầm lấy cái khăn nhét lại vào tay cô, cô mới tỉnh táo.

“Giỏi thật, tiếp tục đi.” Vài từ đơn giản, vậy mà khiến Mạch Nhiên đi lại. Lần này cô ngoan hơn, chuyên tâm lau tóc cho anh, không nhìn lén nữa. Mà anh cũng không thèm nói gì tiếp. Bốn phía bởi vậy thoáng cái yên tĩnh, Mạch Nhiên thậm chí còn nghe được nhịp thở của mình và tiếng khăn mặt chà sát tạo ra tiếng động.

Muốn cho mình không nhìn phải cái gì không nên nhìn nữa, Mạch Nhiên phân tán tư tưởng bằng cách suy nghĩ về công việc của mình. Nghĩ đi nghĩ lại liền nghĩ tới Khương Tuệ và bộ phim cô ta nói.

“Cái kia…” Mạch Nhiên thăm dò, “Mấy hôm trước ở tiệc mừng công, em có gặp Khương Tuệ .”

“Ừm.” Anh lên tiếng, không có phản ứng.

Mạch Nhiên không cam lòng, tiếp tục nói: “Chị ấy nói, muốn hợp tác cùng em.”

“Ừm.” Thẩm Lâm Kỳ từ từ nhắm hai mắt, bày ra bộ dạng không thèm quan tâm.

Đến lúc thì Mạch Nhiên tức giận thật sự. Thái độ gì đây? Cô đang nói chuyện vô cùng ý tứ. Anh không thèm hỏi ý kiến của cô mà đã nhận phim, lại còn để Khương Tuệ làm nữ chính, chẳng lẽ không nên giải thích với cô sao?

“Em không muốn làm việc cùng chị ấy.” Mạch Nhiên kiên quyết.

Lần này cuối cùng anh cũng không qua loa ứng phó nữa mà dừng một chút rồi hỏi: “Vì sao?”

Vì sao? Mạch Nhiên thoáng cái cứng họng.

Vì sao không muốn? Cô sao có thể nói cho anh biết, kỳ thực là cô đang ghen? Nghĩ tới nghĩ lui, cô trả lời: “Em không có hứng thú làm vai phụ.”

Nói ra lý do này, Mạch Nhiên thật cảm thấy mình già mồm cãi láo. Trong lòng cô còn đang băn khoăn thì Thẩm công tử đã từ chối.

“Em vẫn không thích hợp đảm nhận vai chính. Tuệ Tuệ là tiền bối, cùng cô ấy làm việc, nhất định sẽ là cơ hội rất tốt giúp đỡ em.”

Được rồi, những gì Thẩm Lâm Kỳ nói Mạch Nhiên chưa có nghe, mà chỉ nghe thấy hai chữ : “Tuệ Tuệ ”

Tuệ cái muội a! Mạch Nhiên hận không thể bịt cái khăn mặt cho anh tắc thở chết luôn đi. Người này quả nhiên còn chưa dứt tình. Sao cô còn chưa có nghe anh gọi mình là Nhiên Nhiên, anh còn dám gọi cô ta là Tuệ Tuệ, dù gì cũng đã là bạn gái cũ, có cần thiết phải thân mật như vậy không ? (chua quá cơ!)