Chương 51

Mạnh Dao nói đi là đi ngay, bỏ mặc Cao Ca cùng mẹ Thừa Nghiêu, hai người ở lại trong gian phòng dột nát.

Buổi chiều, tầm khoảng ba đến bốn giờ, tuy rằng đã qua giữa ngọ từ lâu, khí trời vẫn thật oi nồng. Trong phòng không có máy điều hòa nhiệt độ, chỉ có mỗi cây quạt điện đang quay vù vù, hiệu suất thật chẳng đáng kể, dù sao có còn hơn không. Căn phòng này lại nằm ven sông, đã oi bức còn thêm phần ẩm ướt.

Bởi vì muốn ở lại chờ Tả Thừa Nghiêu nên Cao Ca mới mạnh miệng đuổi Mạnh Dao đi khỏi. Nhưng khi Mạnh Dao hùng hổ bỏ đi rồi, chỉ còn mỗi mình cô, thời điểm này, Cao Ca mới kinh ngạc phát hiện có chút gian nan.

Nóng bức thôi không nói, trong phòng còn đầy muỗi, mới trong chốc lát, trên người Cao Ca đã nổi đầy nốt đỏ.

Thật ra, trước đó, Mạnh Dao có đốt nhang muỗi đặt ở xó nhà nhưng thời gian công hiệu không lâu, ngược lại, còn khiến Cao Ca thêm phần khó chịu. Hòa lẫn với mùi tanh hôi ở bên ngoài, từ trên giường người bệnh bốc lên một mùi ngai ngái, thật sự khiến người ta phải buồn nôn.

Cao Ca từ trước đến nay nào đã từng trải qua những chuyện như thế này.

Ngồi trên băng ghế nhỏ trước bàn đọc sách, Cao Ca ngơ ngác nhìn mẹ Tả Thừa Nghiêu đang nằm bất động trên giường, trong lòng đột nhiên sinh ra một loại cảm giác sợ hãi. Có lẽ bởi vì bệnh kinh niên, mẹ của Tả Thừa Nghiêu rất gầy, rất gầy, tứ chi y như cây sậy vậy. Toàn thân bà tựa hồ không có sinh khí, duy có đôi mắt là còn có thể chuyển động; mà đôi mắt ấy vẫn luôn nhìn chòng chọc vào Cao Ca kể từ lúc cô ngồi xuống, không biết là muốn biểu đạt điều gì.

Đây chắc không phải là một xác chết bất động đâu nhỉ? Cao Ca biết rõ mình nghĩ vậy là không đúng, dù sao thì đó cũng là mẹ của Tả Thừa Nghiêu – người cô thích. Dẫu vậy, cô không cách nào đè nén thứ cảm nhận khủng khiếp này.

Hơn nữa, ngoại hình Tả Thừa Nghiêu không hề giống với mẹ của anh. Cao Ca nghĩ mãi không thông, một người mẹ như vậy, trong một hoàn cảnh sống như vậy, làm thế nào mà bà có thể dưỡng dục nên một Tả Thừa Nghiêu xuất chúng đến thế.

Anh và nơi này, dường như hết thảy đều không ăn khớp với nhau.

Cao Ca suy nghĩ miên man. Từng giây trôi qua trong gian phòng này dường như dài cả một năm. Duy chỉ có một điểm tốt đẹp để trông đợi, đó chính là người con trai ở trong lòng cô.

Cô nhớ Cố Tư Nguyên từng nói: Bần cùng giống như một con rắn độc. Nó thậm chí chẳng cần cắn ta một cái, chỉ cần từ từ bò lên người đã đủ khiến toàn thân ta sởn gai ốc.

Thời khắc này, lần đầu tiên, cô chân chính lĩnh hội được phần nào ý nghĩa của câu nói ấy.

Mạnh Dao từng nói: Cô căn bản không hiểu rõ Tả Thừa Nghiêu. Cao Ca buột phải thừa nhận, câu nói ấy đúng ở một khía cạnh nào đó. Hai người họ có cùng chung quá khứ. Giữa bọn họ và cô còn là khoảng cách giàu nghèo đã được vạch định rõ ràng. Bất kể là từ góc độ nào, bọn họ đều không hoan nghênh người khác chen vào giữa.

Cao Ca cảm thấy vô cùng thất bại và đố kị. Lần đầu tiên trong đời, cô có một cảm giác bất lực sâu đậm. Nhìn vào đôi mắt như tro tàn của mẹ Tả Thừa Nghiêu, Cao Ca lẩm bẩm: “Nhưng bác à, con thương anh ấy, con thật sự rất thích Tả Thừa Nghiêu.”

Mẹ của Tả Thừa Nghiêu không hề động đậy, cũng chẳng thể nào trả lời Cao Ca. Những lời tâm sự của thiếu nữ tiêu tán trong không gian ngột ngạt, rồi bốc hơi không lưu lại bất cứ dấu vết gì.

Khoảng thời gian chờ đợi luôn dài đằng đẵng. Kỳ thực, hiện giờ Cao Ca rất mệt mỏi. Tối hôm qua gần như đã giằng co suốt một đêm. Ngày hôm nay, cô lại không ngừng bận rộn tham gia yến tiệc mừng sinh nhật của cha. Vậy nên Cao Ca như sức cùng lực kiệt, không thể nào chống đỡ nổi mà dựa vào bàn sách ngủ thiếp đi.

Hoàng hôn, Cao Ca giật mình tỉnh dậy. Cô là bị một mùi hôi thối làm cho thức tỉnh.

Cô cau mày tìm kiếm chung quanh, cuối cùng xác định được, mùi hôi thối ấy bốc lên từ người của mẹ Thừa Nghiêu.

Cao Ca bừng tỉnh, mẹ Tả Thừa Nghiêu quanh năm nằm liệt trên giường, đây chính là đại tiểu tiện không tự chủ. Trên người bà chắc đã có đóng tả, không bị thấm ướt ra quần áo, nhưng Cao Cả cũng hoàn toàn không biết nên xử lý như thế nào. Cao Ca tự giễu, cô vậy mà không dám thay tả sau đó lau qua người cho mẹ của Tả Thừa Nghiêu. Thật không ngờ, lời châm biếm của Mạnh Dao lại sớm linh nghiệm đến thế. Cao Ca chẳng biết làm thế nào, chỉ cảm thấy rất buồn nôn mà thôi.

Đành rằng đây chính là mẹ của Tả Thừa Nghiêu, nhưng Cao Ca vẫn không có cách nào làm như lời người ta nói, yêu ai yêu cả đường đi. Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Mạnh Dao đầy khinh bỉ nói: “Đây chính là tình yêu mà cô nói đó ư? Thứ tình yêu hẹp hòi và ích kỷ!”

Cao Ca cảm thấy mình không cách nào ở lại gian phòng này lâu hơn nữa. Cô muốn đi ra ngoài hít thở không khí.

Song khi cô đẩy phiến cửa rách nát ra, còn chưa bước qua cánh cửa, đã nhìn thấy một đôi nam nữ đang ôm nhau ở cách đó không xa.

Chính là Mạnh Dao cùng Tả Thừa Nghiêu.

Anh dịu dàng ôm trọn Mạnh Dao, cúi đầu nhẹ vỗ về mái tóc dài của cô ấy, dường như đang an ủi điều gì. Còn Mạnh Dao chỉ thấy đang ở trong ngực Thừa Nghiêu mà khóc nức nở.

Cao Ca trong lòng ghen tức, lửa giận bừng bừng, cô lớn tiếng gọi: “Tả Thừa Nghiêu, anh đang làm cái gì vậy?”

Hai người họ nghe tiếng thì ngẩng đầu, Tả Thừa Nghiêu còn chưa lên tiếng, Mạnh Dao đã vội vàng nói: “A Nghiêu, anh không nên trách cô ấy, em thấy cô ấy cũng là tuổi còn nhỏ, không biết chừng mực, nặng nhẹ. Trong lòng chắc là không có ý xấu gì đâu, chỉ vì hơi háo thắng nên mới đuổi em ra ngoài thôi.”

Mạnh Dao một mặt ngăn cản Tả Thừa Nghiêu, mặt khác lại rúc vào trong ngực Tả Thừa Nghiêu, nửa bước cũng không rời.

Cao Ca nổi trận lôi đình. “Mạnh Dao, cái đồ bà tám kia, cô đang nói linh tinh cái gì với Tả Thừa Nghiêu vậy hả?”

Tả Thừa Nghiêu nhẹ nhàng tách Mạnh Dao ra rồi nói với cô ta: “Lát nữa, anh sẽ đến tìm em.”

Nói xong thì đi đến Cao C., “Chúng ta đi vào nói chuyện, tôi có việc này muốn hỏi em.”

Cao Ca theo Tả Thừa Nghiêu vào nhà, mắt còn oán hận liếc Mạnh Dao một cái.

Cửa còn chưa đóng lại, Cao Ca liền gấp gáp hỏi: “Tả Thừa Nghiêu, con tiện nhân kia nói năng xằng bậy, anh sẽ không ngu xuẩn mà tin lời nó chứ?”

Tả Thừa Nghiêu mệt mỏi nói: “Mạnh Dao căn bản không hề nhắc đến em, cô ấy chỉ khóc lóc kể lể chuyện nhà của cô ấy mà thôi.”

Cao Ca cảm thấy mình như đang đấm vào không khí nhưng trong lòng thật tức giận, muốn tìm một nơi để phát tiết. Cô chờ anh cả buổi chiều là muốn anh ôm cô, vuốt đầu cô, thủ thỉ cùng cô “Anh cũng rất nhớ em.” Chứ không phải như bây giờ, bọn họ lại vì một người con gái khác mà sinh ra khắc khẩu.

“Tả Thừa Nghiêu, em…”

“Chờ đã, mẹ tôi vừa đi ngoài xong phải không?”

Cao Ca muốn nói gì đó, nhưng trước khi cô nhận ra, Tả Thừa Nghiêu đã ngửi thấy mùi hôi thối, anh cắt đứt lời của cô.

Cao Ca: “Hic, em đoán chắc là vậy rồi. Vừa mới nãy, em có thấy mùi hơi khó ngửi, hình như là từ trên người bác ấy phát ra.”

Tả Thừa Nghiêu đẩy Cao Ca ra, đi tới trước giường của mẹ mình. Anh kéo cái màn giường xuống, ngăn cách Cao Ca ở bên ngoài, động tác thuần thục bắt đầu lau rửa, thay y phục cho mẹ mình.

Đứng ở bên ngoài, Cao Ca có chút ngượng ngùng nói: “Tả Thừa Nghiêu, em lúc nãy cũng muốn giúp đỡ, thế nhưng, thế nhưng, em không thạo cho lắm…”

“Không có gì, đây đâu phải là việc mà em cần phải làm.”

“Em, em…” Cao Ca ấp úng nửa ngày, lại chẳng biết nói gì. Cao Ca cảm thấy mình không giúp một tay cũng chẳng có vấn đề gì, Tả Thừa Nghiêu cũng chẳng có trách cô. Nhưng mà dường như có chỗ nào không đúng thì phải, tại sao Mạnh Dao có thể còn cô thì không?

Lo liệu cho mẹ mình xong, Tạ Thừa Nghiêu rửa sạch tay, tiếp tục đối mặt với Cao Ca.

Anh đưa cho Cao Ca một tờ chi phiếu, hỏi: “Tấm chi phiếu này là của em sao?”

Cao Ca đầu óc mơ hồ nhận lấy, nhìn một chút phía trên chỗ ký tên, đúng thực là chữ ký của mình. Là lúc nào ký chi phiếu này nhỉ? Cô suy nghĩ một chút, à, đúng rồi, chính là lần cô bị Tả Thừa Nghiêu chỉ trích bản thân không thấu hiểu thế nào là nghèo khổ, chỉ biết tiêu tốn thời gian vào ba chuyện tình cảm yêu đương.

Lần đó, Cố Tư Nguyên đến đón cô, cô đã quyết định cầm tiền hỗ trợ Tả Thừa Nghiêu. Nhưng cô biết, nếu đưa tiền cho Tả Thừa Nghiêu, chắc chắn anh sẽ cự tuyệt. Lúc đó, Cố Tư Nguyên hứa sẽ giúp cô nghĩ ra biện pháp. Vì vậy cô mới mở tấm chi phiếu này, giao cho Cố Tư Nguyên. Thế nhưng, sau đó, quan hệ của cô và Tả Thừa Nghiêu có tiến triển, Cố Tư Nghiêu cũng không nhắc lại chuyện này nữa, cho nên cô đã nhanh chóng quên mất.

Cao Ca gật đầu, thừa nhận với Tả Thừa Nghiêu: “Là em ký, thì sao chứ? Anh tư đưa cho anh sao? Anh nhận lấy sao?”

Sắc mặt Tả Thừa Nghiêu trầm xuống: “Phải, tôi đã nhận đấy. Không nghĩ tới mình lại đáng giá như thế.”

“Anh giận sao? Em không phải cố ý, chỉ là tốt bụng, muốn giúp anh một chút thôi mà. Anh xem, mẹ anh cần một hộ lý, có tiền rồi, bác sẽ được điều trị tốt hơn, anh cũng không cần khổ cực như vậy để kiếm tiền nữa. Chúng ta có thể giành nhiều thời gian cho nhau hơn.” Cao Ca nhận thấy Tả Thừa Nghiêu tức giận, cô có chút hốt hoảng không biết nên giải thích thế nào.

“Cao Ca, cô biết không? Cho đến tận lúc nãy, tôi vẫn luôn tìm một lý do để tin tưởng cô. Thế nhưng, rất rõ ràng là tôi đã sai rồi. Cao Ca, cô quả thật bị người ta làm hư. Cô chưa bao giờ lo lằng đến cảm nhận của người khác. Cô yêu thích thứ gì thì nhất định bất chấp thủ đoạn giành cho bằng được. Cô cho rằng, dùng tiền là có thể giải quyết tất cả mọi chuyện, bao gồm cả tình cảm ư?”

“Không phải như vậy, Tả Thừa Nghiêu, em thật lòng nghĩ muốn giúp anh một chút. Em thích anh, em thực sự thích anh mà. Em chưa từng thích ai khác ngoài anh cả.” Cao Ca không nghĩ tới Tả Thừa Nghiêu lại phản ứng mạnh như vậy, cô bất lực giải thích, càng nói càng không có sức thuyết phục.

Tả Thừa Nghiêu cười khẽ, nhưng nụ cười thật thê lương. Cao Ca chưa bao giờ nhìn thấy biểu cảm như vậy trên gương mặt Tả Thừa Nghiêu, một người vốn luôn lý trí cùng tỉnh táo.

Anh thất vọng nói: “Cao Ca, cô đi đi.”

“Không, Tả Thừa Nghiêu, em không đi, chỉ là một tờ chi phiếu mà thôi. Anh không vui thì em lấy lại là được rồi, anh đã quên tối hôm qua chúng ta mới…”

Không nhắc đến thì thôi, cô vừa đề tới chuyện tối hôm qua, Tả Thừa Nghiêu liền cười lạnh: “Cho nên, tối hôm qua là chưa đủ sao? Cô thực là biết thưởng thức! Ở trong gian phòng dột nát này mà cô cũng muốn?”

“Anh…”

“A Nghiêu, anh mau ra đây, mấy gã thu nợ lại đến rồi, chúng ta phải trốn đi. Anh mau tới giúp em một chút.” Ngoài cửa, giọng Mạnh Dao lo lắng cắt ngang lời Cao Ca.

“Được, anh tới đây.”

Tả Thừa Nghiêu mở cửa, không buồn liếc mắt nhìn Cao Ca, lập tức đi theo Mạnh Dao.

Cao Ca nhìn qua tấm cửa bể, thấy Tả Thừa Nghiêu cùng Mạnh Dao vội vã sóng bước, trong lòng ủy khuất tột đỉnh, tại sao lại như vậy chứ?

Tối hôm qua, bọn họ vẫn tốt như vậy, cô hào hứng đến tìm anh, tại sao lại gặp phải kết cục như vậy?

Mạnh Dạo, Mạnh Dao, tất cả đều là lỗi của Mạnh Dao!

Cô trút giận, đá một cái thật mạnh lên cánh cử, đi thì đi, cô nhất định sẽ lại nghĩ cách để Tả Thừa Nghiêu quay đầu lại nhận lỗi với mình. Nhất định là như vậy.