Chương 51 – Cầu hôn rất đơn giản

Cơm tối mà Lăng Khiên làm còn Đồng Yên chỉ đạo cũng đã hoàn thành. Không thể không nói đàn ông nấu cơm so với đàn bà đúng là có thiên phú. Một ngày trước anh còn ngay cả dấm với xì dầu cũng không phân biệt được nhưng ngày thứ hai là có thể làm ra một bữa ăn tối, chưa nói đến mùi vị ra sao nhưng nhìn bàn đã có thể đánh giá là tương đối khá.

Tô Tô ăn không nhiều lắm, Lục Tư Triết một bữa ăn chỉ chăm chăm nhìn mèo hoang nhỏ của mình, cơm không động tí nào. Lăng Khiên cũng không ăn nhiều lắm, không phải là anh không đói bụng mà Đồng Yên không để anh ăn nhiều, sợ anh tiêu hóa không tốt.

Cho nên cả một bữa ăn thì Đồng Yên là người ăn nhiều nhất, còn vừa ăn vừa khen cơm ngon không dứt miệng, làm cho Lăng Khiên nghe mà hai bên tai đều đỏ hồng.

Sau khi ăn cơm xong, Lục Tư Triết rửa chén, Tô Tô phụ anh.

Nửa giờ sau, trong phòng khách.

Đồng Yên ngồi sát bên cạnh Lăng Khiên trên ghế salon, Tô Tô ngồi ở một bên ghế khác, Lục Tư Triết ngồi ở chỗ salon bên cạnh cô.

Lăng Khiên nhìn Lục Tư Triết một cái ý bảo anh hỏi Tô Tô đi.

Lục Tư Triết mím mím môi rồi nhìn Tô Tô nói: “Bọn anh muốn biết chân tướng chuyện này thật rõ ràng.”

Tô Tô nhìn anh sau đó cúi đầu trầm mặc, không nói lời nào.

Lục Tư Triết không nhìn cô nữa, cầm cốc cà phê lên uống một ngụm, rồi nhẹ nhàng vuốt ve miệng cốc.

Đồng Yên kéo ống tay áo Lăng Khiên. Anh quay sang vuốt vuốt tóc cô ý bảo không có chuyện gì.

Ước chừng khoảng mười phút sau, Tô Tô ngẩng đầu nhìn Lục Tư Triết chậm rãi mở miệng: “Trước khi qua đời, ba em đã đem năm mươi phần trăm cổ phẩn Thắng Thiên giao cho quỹ quản lý, chờ sau khi em kết hôn thì chỗ tài sản đó sẽ giao lại cho em, hơn nữa có một nửa số cổ phần sẽ cho chồng tương lai của em. Ở Thụy Sĩ, khi gặp anh cũng là khi em đang trốn những người mà chú em phái tới, bọn họ muốn bắt em trở về để kết hôn với một người đàn ông mà em chưa từng quen. Ngày thứ hai em về nước cùng anh, chú đã tới tìm em. Ông ta dùng sự an nguy của mẹ em để uy hiếp em, bắt em lừa lấy chữ ký cùng với bản sao giấy căn cước*, sau đó lại bắt em gọi điện cho anh nói là muốn mượn tài khoản ngân hàng của anh. Chuyện về sau anh cũng biết rồi đó, sau khi chuyện này xong xuôi thì em liền bị ông ta mang về nước và giam lỏng. Ngoại trừ ông ta cho em nhìn thấy mẹ thì nơi nào cũng không cho em đi. Hôm nay thừa dịp đi gặp mẹ, em đã trốn đi từ cửa sau rồi tới tìm anh.”

Sau khi cô nói xong, Lục Tư Triết và Lăng Khiên nhìn nhau một cái, và hai người đều hiểu rõ vẻ mặt của đối phương. Vì căn bản chuyện này không khác với suy đoán của bọn họ cho lắm.

Lục Tư Triết lại hỏi: “Là ai đã nói cho em biết đến nơi này?”

Tô Tô nói: “Chú em đều có tài liệu cá nhân của các anh, em thấy được nên đã học thuộc lấy.”

Lục Tư Triết cau mày: “Vậy tại sao em không trực tiếp đến nhà anh?”

Tô Tô ánh mắt ủ rũ, nói: “Em sợ anh không muốn thấy em.”

Lục Tư Triết nắm chặt tay, không nói gì thêm.

Lăng Khiên nhìn hai người kia một cái rồi nói với Tô Tô: “Tiếp theo em định làm thế nào?”

Tô Tô ngẩng đầu nhìn anh, nói nhỏ: “Em bây giờ muốn cứu mẹ em ra. Chỉ cần mẹ em được bình yên, thì các anh muốn em làm gì cũng được.”