Chương 51 – Hạ màn

Bà mối không tới bệnh viện mà ở khách sạn thức trắng đêm, chờ đến khi trời tảng sáng Hạ Hà Tịch mới quay về. Ôm lấy bà mối qua lớp chăn, dường như anh vô cùng mệt mỏi, mãi sau mới khẽ lên tiếng: “Chú đi rồi.”

Nghe thấy thế, bà mối cũng không biết nên an ủi con cáo họ Hạ kia như thế nào, đành im lặng một lát rồi ôm lấy anh bằng cả hai tay, vỗ nhẹ lên đầu anh như bình thường anh vẫn an ủi mình, nói: “Ngủ đi, anh cũng mệt rồi.”

Hạ Hà Tịch nằm áp vào ngực bà mối, như đã ngủ. Mãi sau, anh mới nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, nói xong, trong căn phòng lại từ từ im lặng.

Hôm sau, theo kế hoạch ban đầu, Hạ Hà Tịch và bà mối quay về thành phố C. Dọc đường đi, hai người không hề nói chuyện. Tới khi bà mối phát hiện Hạ Hà Tịch đang rẽ vào bến xe, mới liếc nhìn anh một cái, giả vờ ngây ngô cười hỏi: “Anh khát hả? Vào đây mua nước hả? Nhân tiện em đi vệ sinh một lát.”

Nói rồi, bà mối mở cửa định xuống xe thì cánh tay đột nhiên bị Hạ Hà Tịch giữ lại. Cuối cùng anh cũng phải nói câu mà từ sáng nay vẫn chưa thể nói được. Hạ Hà Tịch cúi xuống, không dám nhìn thẳng vào Tô Tiểu Mộc, nói rất khó khăn: “Nhóc, anh chỉ có thể tiễn em tới đây, em đi đường cẩn thận.”

Bàn tay bị giữ của bà mối khẽ run rẩy, nước mắt đã tràn đầy mi: “Hạ Hà Tịch, anh có ý gì?”

Hạ Hà Tịch cau mày, đôi mắt hơi đỏ, anh nhẹ nhàng lắc đầu: “Nhóc, dù sao nhà họ Mục đã chăm sóc anh bao nhiêu năm qua, giờ Quả Quả đang vô cùng đau khổ, tính cô ấy lại thờ ơ không thích quan tâm tới chuyện gì, anh thực sự không từ bỏ được…”

Nói tới câu cuối cùng, Hạ Hà Tịch dần dần im lặng, bởi, cô vợ nhỏ của anh đã rơi nước mắt trước mặt anh. Lần đầu tiên thấy bà mối khóc trong mưa, anh đã tự nói với mình, phải bảo vệ cô nhóc này cả cuộc đời, để những ngày tháng sau này của cô không còn nước mắt. Nhưng thật mỉa mai, giờ cô ấy lại khóc không ra tiếng vì mình.

Thực ra, không phải anh không hiểu ý câu nói hôm qua của bà mối. Cô nói muốn quay về thành phố C, đâu phải vì nhớ nhà thật sự, mà là… Trước mặt quân địch tưởng tượng Quả Quả, cô muốn chồng mình lựa chọn một trong hai người. Dù biết sẽ bị hiểu nhầm, nhưng vào giờ phút này, Hạ Hà Tịch vẫn không thể hiểu thế nào không lo cho nhà họ Mục.

Bà mối nước mắt nhạt nhòa, nhưng trên gương mặt vẫn cố nở nụ cười. Cô nghiến răng nhìn Hạ Hà Tịch, hỏi: “Cho nên, anh đã chọn xong rồi chứ? Giữa em và nhà họ Mục, anh chọn vế sau?”

Hạ Hà Tịch lắc đầu: “Anh biết giờ anh nói gì em cũng không tin. Em chờ anh… chờ anh lo hậu sự cho chú xong xuôi rồi sẽ quay lại từ từ giải thích với em. Anh không thể không giữ lời hứa…”

Đêm qua, khi Hạ Hà Tịch vội vàng tới bênh viện, Mục Chính Uy đã hấp hối. Quả Quả đưa Đồng Đồng tới bên giường khóc lóc thê thảm, Trình Tinh Hải chưa từng để tâm tới chồng cũng vội tới, chết lặng nhìn người đàn ông đã chung sống với mình quá nửa đời người. Mục Chính Uy, người từng là kỳ tài trong lĩnh vực kinh doanh, oai hùng, quyết đoán… vậy mà trong mắt Hạ Hà Tịch lúc này, ông lại trở thành một cái xác vô hồn, bị bệnh tật, đau đớn dằn vặt.

Thấy Hạ Hà Tịch tới, Quả Quả vừa kinh ngạc vừa khó chịu, che miệng khóc không thành tiếng, ra hiệu bảo anh tới gặp Mục Chính Uy lần cuối. Hạ Hà Tịch hít một hơi thật sâu, tới bên giường bệnh, còn chưa kịp mở lời thì hình như ông cụ cảm nhận được, đột nhiên nắm lấy tay anh.