Chương 51 – Hại người không lợi mình

Phục vụ phòng thấy tình huống không đúng, nghĩ hai người tranh một người đàn ông mà nặng tay, vội quay đầu tìm ông chủ. Chu Thiến nhìn Văn Phương, ánh mắt sắc bén như đang hỏi: “Rốt cuộc cô làm gì?”

Văn Phương không chút che giấu vẻ đắc ý trên mặt. Cô ta nhìn Chu Thiến, khóe miệng cười ác độc. Chu Thiến cảm thấy nổi da gà. Chu Thiến không nhìn cô, chạy tới trước mặt Kiều Tranh, lo lắng hỏi:

– Kiều Tranh, anh sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?

Vẻ quan tâm lộ rõ. Văn Phương cười lanh lảnh:

– Anh thấy chưa, đến giờ Thiệu Lâm vẫn rất quan tâm đến anh

Chu Thiến cả giận nói:

– Cô câm mồm. Bằng không tôi xé nát mồm cô.

Văn Phương nhướng mày, vẻ mặt đầy điên cuồng. Chu Thiến nhìn sắc mặt Kiều Tranh càng lúc càng tái, lòng như lửa đốt, cô khẽ gọi:

– Kiều Tranh! Kiều Tranh!

Kiều Tranh chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch rất đáng sợ càng khiến hai mắt tối đen, như động sâu không đáy, trong đó chứa sự bi thương vô tận. Chu Thiến bị vẻ mặt này của anh dọa, kinh ngạc nhìn.

Kiều Tranh vươn tay, khẽ vuốt tóc cô, sự đau khổ trong mắt bao trùm lấy cô, anh run run:

– Thiệu Lâm… Thiệu Lâm…

Anh nhẹ nhàng mà ra sức gọi, dường như khắc cái tên đó vào linh hồn. Chu Thiến chỉ cảm thấy tim như bị kim đâm nhưng đành bó tay, chỉ có thể nhìn anh lo lắng. Kiều Tranh buông cô ra, nhẹ nhàng đẩy cô, lẩm bẩm:

– Anh muốn yên tĩnh một chút… anh muốn nghĩ kĩ một chút…

Anh chậm rãi rời khỏi phòng, bước chân lảo đảo.

Chu Thiến định đi theo nhưng Kiều Tranh khoát tay với cô, vẻ mặt mỏi mệt. Chu Thiến đành dừng bước.

Chờ Kiều Tranh biến mất, Chu Thiến xoay người, hung hăng trừng mắt nhìn Văn Phương, lớn tiếng hỏi:

– Rốt cuộc cô đã làm gì?

Văn Phương ngửa đầu cười đắc ý:

– Tôi chẳng qua chỉ nói chút chuyện anh ấy không biết mà cô cũng đã quên. Khi anh ấy biết chuyện đó, không thể nào lại buông tha cho cô! Ha ha…. Thiệu Lâm, xem ra, Kiều Tranh còn rất yêu cô, cô có muốn ôn lại mộng uyên ương! Ha…

Trong lòng Chu Thiến cực hận, cô xông lên, sét đánh không kịp bưng tai, vả vào mặt Văn Phương (Đang ức chế nên edit kiểu chợ búa). Bốp một tiếng, tiếng cười điên cuồng của Văn Phương ngừng bặt.

Văn Phương ôm mặt, khó tin, thét chói tai:

– Cô đánh tôi! Cô dám đánh tôi

Chu Thiến chỉ vào cô ta, tức giận nói:

– Cô đáng ăn đòn! Văn Phương, cô quá ti tiện! Mặc kệ vì mục đích gì cô cũng không nên dụ dỗ Kiều Tranh! Tốt nhất cô nên thành thật nói cho tôi biết, cô đã nói gì với Kiều Tranh, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho cô!

Trong mắt Văn Phương như có ngọn lửa điên cuồng:

– Muốn biết sao? Cô có thể tự đi mà hỏi Kiều Tranh

Cô ta bỗng nhiên đảo mắt cười:

– Thì ra còn để ý Kiều Tranh như vậy, sao phải che đây. Giờ cô có thể cùng anh ta ở chung rồi.

Chu Thiến nhìn cô ta, ánh mắt lạnh như băng:

– Cô làm thế là vì Triệu Hi Thành!

– Đúng!

Văn Phương đi đến trước mặt Chu Thiến, oán hận nói:

– Cô cái gì cũng có, còn tôi chỉ có Hi Thành mà thôi, vì sao cô còn giành Hi Thành với tôi? Chỉ có cô rời đi, tôi mới có cơ hội! Mà cô có tổn thất gì? Kiều Tranh giờ công thành danh toại, hoàn toàn có thể cho cô sống tiếp cuộc sống công chúa! Cô còn gì không hài lòng? Có lẽ sau này cô còn biết ơn tôi chưa biết chừng!

Chu Thiến cảm thấy cô ta không thể nói lý lẽ. Cô cười lạnh, nhìn cô ta đầy khinh thường: