Chương 51 – Ngoại truyện 2

2. Lê Khanh Thần

Cô xuất thân trong Lê gia hào môn tuyệt đỉnh ở Hồng Kông, nắm trong tay vương quốc giải trí C&C. Mẹ cô là một trong rất nhiều người vợ của chủ nhân hiện tại của Lê gia, thời còn trẻ tham dự cuộc thi hoa hậu Hồng Kông, nhờ dung nhan tuyệt vời mà làm kinh động toàn miền đất cảng, sau khi được gả vào Lê gia, được sủng ái hơn hai mươi năm nay. Cô là đứa con duy nhất của mẹ cô, được truyền lại vẻ đẹp khuynh thành ấy. Cô là nhị tiểu thư giỏi giang nhất của Lê gia, Lê Khanh Thần.

Xinh đẹp tuyệt vời, suy nghĩ sâu sắc, thủ đoạn cao tay. Những điều tốt đẹp mà một người con gái hằng mong ước đều được cô phát huy đến tột đỉnh, ngoại trừ một xuất thân đường đường chính chính, Lê Khanh Thần chẳng thiếu thứ gì. Nhưng xuất thân đường đường chính chính thì có tác dụng gì? Con trai của vợ cả Lê gia Lê Cận Thần, được mệnh danh là thái tử, cho dù là uy quyền ở công ty hay trong gia đình đều bị cô đè bẹp. Sẽ có một ngày, cả Lê gia sẽ phải phục tùng dưới chân cô, mẹ cô sẽ được mở mày mở mặt.

Lần đầu tiên gặp Dung Nham, Lê Khanh Thần mới mười lăm tuổi. Năm đó, nhân dịp lễ đại thọ một trăm tuổi của cụ ngoại nhà mẹ cô, cô và mẹ đáp phi cơ riêng của Lê gia trở về đại lục, đó là lần đầu tiên Lê Khanh Thần đến thành phố C. Đến đón hai người là con trai của người chị họ xa với mẹ Lê Khanh Thần, vô cùng điển trai, tác phong toát lên điệu bộ của một công tử ngời ngời. Trong lúc ba người nói chuyện, mẹ Lê Khanh Thần bí mật bấu nhẹ vào tay Khanh Thần. Cô hiểu ý, cúi đầu mỉm cười, thầm nghĩ đến những công tử nhà giàu Hồng Kông, những quý ông trẻ trung Anh quốc, trước nay đều xếp hàng dài để cô lựa chọn, chỉ là một đám công tử nhà giàu, sản phẩm được đúc ra từ những chiếc khuôn giống nhau, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến âm mưu, thủ đoạn, có gì thú vị cơ chứ?

“Cậu ấy là Dung Lỗi, cháu đích tôn của Dung gia”, trên đường đi, mẹ cô kể. “Dung gia là gia tộc có vai vế nhất ở đây, trước đây anh con chẳng phải hết lần này đến lần khác muốn đến đây sao? Bảo bối à, nếu như con có thể đi lại với Dung Lỗi, là con có thể thắng anh con rồi!”

“Mami!”, Lê Khanh Thần tựa vào chiếc ghế da êm ái, cười từ tốn, “Lê Cận Thần không đáng để con liên thủ với Dung gia cùng đối phó.”

“Con ấy, lúc nào cũng khinh địch. Thật ra, không phải bố con không coi trọng anh con như chúng ta vẫn nhìn thấy đâu, dù sao, nó mới là người thừa kế thứ nhất.”

Đây chính là điều nhức nhối của Lê Khanh Thần, cô sầm mặt lại, không nói gì nữa, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này đã sắp đến thời điểm tổ chức yến tiệc, tốc độ của đoàn xe dần chậm lại, bỗng nhiên một chiếc Bugatti “Black Blood” màu đen từ từ tiến đến, qua cửa sổ xe, trong khoảng thời gian chưa đến một giây, Lê Khanh Thần nhìn thấy khuôn mặt điển trai của người con trai đang lái xe, khóe mắt dài khẽ nhếch lên, một vẻ đẹp không thể diễn tả bằng lời. Chiếc Land Rover màu trắng bạc của Dung Lỗi ở ngay trước mặt họ, khi chiếc Bugatti lướt qua, nghịch ngợm ghé sang phía anh một cái rồi phóng vụt đi mất. Chiếc Land Rover lập tức tránh đường, tiếng ma sát với lòng đường rin rít, gây ra sự kinh động không nhỏ, khiến xe họ đi sau cũng lập tức phanh lại, người tài xế rối rít xin lỗi: “Nhị thiếu gia không biết là có khách quý đến nên trêu đùa với đại thiếu gia, hai vị, thực sự rất xin lỗi!”