Chương 51 – Ước ao ư?

Cô không thể trở về biệt thự Giang gia vì Diệp Tư Đình có thể đang ở đó. Cô cũng không về Uông gia, chắc chắn cậu cô sẽ nghi ngờ. Trời đã khuya, cô cầm điện thoại gọi cho Tần Ngả Trữ.

Lúc cô đến nhà Tần Ngả Trữ, hai người lớn tuổi đi ra. Cô biết, đó là cha mẹ của Ngô Vĩnh Diễn. Hai người bọn họ vừa nhìn thấy Giang Nhân Ly, liền nhỏ nhẹ nói với cô: “Cháu giúp ta khuyên nhủ Ngả Trữ, Vĩnh Diễn bị con yêu nữ kia làm cho mê muội mất rồi. Nó không tỉnh táo ra. Nhà họ Ngô chúng ta mãi mãi chỉ chấp nhận Ngả Trữ là con dâu. Con yêu nữ kia, cửa vào cũng đừng mong.”

Giang Nhân Ly đáy lòng đã biết xảy ra chuyện gì, cô chỉ gật đầu: “Hai bác yên tâm, cháu sẽ khuyên nhủ cô ấy.”

Hai người bọn họ đi rồi, trong ngực cô đã cảm thấy đau. Chuyện cô sợ nhất đã xảy ra, Ngô Vĩnh Diễn đã bỏ rơi Ngả Trữ.

Tình cảm nhiều năm như vậy hóa ra cũng bị phá vỡ bởi một người khác.

Thế giới này thực sự có thiên trường địa cửu sao?

Cô đẩy cửa vào, can phòng trống trải. Cô nhìn xung quanh, đi vào phòng ngủ của Tần Ngả Trữ.

Tần Ngả Trữ nằm ở trên giường, không hề khóc lóc đau thương, chỉ nhìn trần nhà.

Cô đi vào: “Ngả trữ…”

Tất cả đều không nói gì, Tần Ngả Trữ nhìn cô, không khóc, rất bình tĩnh nỏi: “Anh ấy không yêu mình.”

Thiên ngôn vạn ngữ cũng chỉ có một câu, anh ta không yêu, hay là đã từng có yêu, nhưng cũng chỉ là “từng”, hôm nay đã không còn yêu nữa.

Giang Nhân Ly không biết nên nói cái gì an ủi, chỉ có thể tiến lên ôm chặt lấy Tần Ngả Trữ: “Ngả trữ…”

Tần Ngả Trữ khóe miệng run rẩy: “Khi anh ấy gặp tai nạn, mình biết anh ấy không yêu mình. Thực sự không yêu mình.” Tần Ngả Trữ gắt gao nắm chặt ga giường, ga giường xuất hiện vô số nếp uốn, giống như lòng của cô.

“Ngả trữ…” Giang Nhân Ly thực sự không biết nên nói cái gì, nhưng cô nghĩ, không yêu nữa, ba chữ này so với “chưa từng yêu” thực sự tốt hơn nhiều. Có lẽ, Mạc Tu Lăng chưa từng bao giờ yêu cô. Cô thật đáng buồn đúng không?

Tần Ngả Trữ đẩy Giang Nhân Ly, nhìn chằm chằm vào cô, lúc này trong ánh mắt rốt cục có một tia trong suốt: “Mình quen biết cậu nhiều năm như vậy, chưa bao giờ đố kỵ với cậu. Cậu biết vì sao không?”

Giang Nhân Ly lắc đầu, chỉ nhìn Tần Ngả Trữ.

“Cậu có điểm ưu tú của cậu, có cái đặc biệt của cậu. Nhưng mình nghĩ thế giới này luôn công bằng, người này có cái này thì người kia sẽ được cái khác. Cậu dường như có tất cả, nhưng thực ra cũng không phải. Sau khi cậu và Tả Dật Phi chia tay, mình cảm thấy đó là điều tất nhiên, ông trời đương nhiên sẽ không đem tất cả moit thứ tốt đẹp cho một người, đó chính là công bằng.” Cô không ngẩng đầu: “Hạnh phúc lớn nhất của mình chính là Ngô Vĩnh Diễn, nhiều năm như vậy, mình chưa bao giờ oán giận, chưa bao giờ sầu não, bởi vì mình nghĩ đó là lễ vật trời ban. Mình và anh ta quen biết từ nhỏ, nhiều năm duyên phận như vậy, dường như đã được đính sẵn. Cho nên, mình không hề đố kỵ với cậu, vì về chuyện này cậu không được bằng mình.”

Giang Nhân Ly nhắm mắt lại quay đầu đi, cô nói không ra lời.

Tần Ngả Trữ nước mắt rốt cục rơi xuống: “Nhưng lúc này, mình lại ước ao được như cậu. Cho dù cậu không có Tả Dật Phi, cậu vẫn có thể kiêu ngạo như chim công, còn có thể tiếp tục giữ gìn điệu bộ hoàn mỹ. Sau đó cùng Mạc Tu Lăng kết hôn, cuộc sống mỹ mãn. Còn mình, không còn anh ấy, thực sự đã mất tất cả, cái gì cũng không có.”